Chiếc khăn tay màu xanh
Chị gửi anh chiếc khăn tay trước ngày anh lên đường. Chiếc khăn màu xanh giản dị, thêu vội hai chữ bình an. Anh luôn giữ khăn trong túi áo ngực. Những lúc hành quân mệt mỏi, anh lại lấy khăn ra nhìn. Mỗi lần như thế, anh có thêm động lực bước tiếp. Trận đánh lớn diễn ra bên bờ sông. Anh bị thương khi đang cứu đồng đội. Chiếc khăn thấm máu nhưng vẫn còn nguyên nét thêu. Đồng đội gấp khăn lại, đặt lên ngực anh. Ngày hòa bình, chiếc khăn được gửi về quê. Chị nhận khăn mà lặng người không nói. Màu xanh năm ấy hóa thành màu của ký ức. Một lời hẹn dang dở theo năm tháng.


