Bài viết

Chiếc Khăn Tay Màu Xanh

Một kỷ vật nhỏ bé nhưng chứa đựng cả một lời hẹn ước giữa thời chiến.

Ninh Bình17/04/2026Trường Đại Học Sư Phạm Kỹ Thuật Nam Định (Trường Đại Học Sư Phạm Kỹ Thuật Nam Định)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Phạm Thị Hương, y tá tại một trạm quân y dã chiến. Công việc của tôi là chăm sóc thương binh ngày đêm không nghỉ.

Một lần, tôi cứu chữa cho một chiến sĩ trẻ bị thương nặng. Trước khi chuyển đi tuyến sau, anh đưa tôi một chiếc khăn tay màu xanh và nói:
“Nếu tôi còn sống, tôi sẽ quay lại tìm cô.”

Tôi chỉ cười, nghĩ đó là lời nói trong lúc xúc động.

Chiến tranh kết thúc. Nhiều năm trôi qua, tôi lập gia đình, cuộc sống dần ổn định. Một ngày nọ, có người đàn ông trung niên tìm đến, trên tay cầm chiếc khăn giống hệt.

Đó chính là anh.

Chúng tôi nhận ra nhau sau bao năm. Không phải để nối lại điều gì, mà để biết rằng — giữa chiến tranh, đã từng có những lời hứa rất thật.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn