Chiếc khăn tay màu xanh
Chiếc khăn tay màu xanh
Ông tôi có rất ít đồ đạc cũ còn giữ lại sau chiến tranh. Một chiếc bi đông móp méo, vài tấm ảnh đã úa màu và một chiếc khăn tay màu xanh được gấp rất cẩn thận trong ngăn tủ gỗ cũ. Tôi từng nghĩ đó chỉ là một món đồ bình thường, cho đến một lần tình cờ hỏi, ông mới kể cho tôi nghe câu chuyện phía sau nó.
Đó là vào những năm chiến tranh còn ác liệt. Khi ấy ông tôi mới hơn hai mươi tuổi, là lính thông tin. Công việc của ông là chuyển thư từ, tài liệu và giữ liên lạc giữa các đơn vị. Nghe thì đơn giản, nhưng thực tế vô cùng nguy hiểm, bởi nhiều khi phải băng qua rừng sâu, đi trong đêm hoặc len lỏi giữa những khu vực vừa xảy ra giao tranh.
Ông kể rằng hồi đó ai cũng gầy. Ăn không đủ no, ngủ không đủ giấc. Những đôi dép cao su mòn đến mức gần đứt quai nhưng vẫn phải đi tiếp. Có lần hành quân suốt ba ngày liền dưới mưa, quần áo ướt sũng, người lạnh run nhưng không ai dám dừng lại lâu.
Trong đơn vị ông khi ấy có một cô y tá tên Hạnh. Ông bảo cô không đẹp theo kiểu nổi bật, nhưng lúc nào cũng hiền và hay cười. Nụ cười của cô khiến những người lính mệt mỏi nhất cũng cảm thấy nhẹ lòng hơn một chút.
Cô Hạnh nhỏ người nhưng rất gan dạ. Những lúc có thương binh, cô luôn là người chạy tới đầu tiên. Có khi bom vừa dứt, đất còn chưa hết rung, cô đã lao ra tìm người bị thương. Ông nói nhiều người trong đơn vị quý cô lắm, nhưng chẳng ai dám nói điều gì. Thời chiến tranh, sống chết quá mong manh, người ta không dám nghĩ nhiều đến chuyện tình cảm.
Ông và cô Hạnh quen nhau trong một lần ông bị sốt rét nặng. Hôm đó ông sốt cao đến mê man, cả người run lên vì lạnh. Chính cô là người thức gần cả đêm để chăm sóc, lấy khăn nhúng nước lau người cho ông hạ sốt. Sáng hôm sau tỉnh dậy, điều đầu tiên ông nhìn thấy là đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ của cô.
Từ hôm đó, hai người bắt đầu nói chuyện nhiều hơn. Nhưng những cuộc trò chuyện cũng rất ngắn ngủi. Có khi chỉ là vài câu hỏi thăm lúc gặp nhau giữa đường hành quân. Có khi là chia nhau nửa củ sắn luộc vào buổi tối. Trong chiến tranh, tình cảm cũng giản dị như thế.
Một lần, trước khi ông phải đi làm nhiệm vụ xa vài ngày, cô Hạnh đã đưa cho ông chiếc khăn tay màu xanh ấy. Chiếc khăn nhỏ, được may bằng loại vải rất bình thường, góc khăn còn thêu vụng về một chữ “H”. Cô chỉ nói: “Giữ lấy, lúc nào nhớ nhà thì lấy ra nhìn.”
Ông kể rằng suốt quãng đường sau đó, ông luôn mang theo chiếc khăn trong túi áo. Những lúc nghỉ chân giữa rừng, ông lại lấy ra nhìn một chút rồi cất đi. Nó khiến ông cảm thấy mình không cô độc giữa chiến tranh khắc nghiệt.
Nhưng rồi chiến tranh đâu cho người ta bình yên lâu.
Một buổi chiều, đơn vị ông đang trú tạm gần bìa rừng thì nghe tin có thương binh ở phía trước cần cứu gấp. Cô Hạnh cùng vài người khác lập tức đi ngay. Hôm ấy trời mưa rất lớn. Đường rừng trơn trượt và nguy hiểm.
Đêm đó, cô không trở về.
Ông kể đến đây thì dừng lại rất lâu. Ánh mắt ông nhìn xuống đôi bàn tay đã đầy nếp nhăn. Tôi không dám hỏi tiếp. Nhưng rồi ông vẫn kể.
Hôm sau, đơn vị mới tìm thấy cô cùng vài người khác ở gần một con dốc nhỏ. Không ai nói nhiều. Trong chiến tranh, mất mát diễn ra quá thường xuyên. Nhưng với ông, đó là lần đầu tiên ông cảm thấy chiến tranh gần và đau đến vậy.
Ông bảo mình đã ngồi rất lâu dưới cơn mưa hôm ấy. Trong túi áo vẫn là chiếc khăn tay màu xanh còn chưa kịp khô.
Sau này chiến tranh kết thúc, ông trở về quê. Ông lập gia đình, sinh con, sống như bao người khác. Nhưng chiếc khăn tay ấy vẫn luôn được ông giữ lại. Không phải vì một chuyện tình dang dở, mà vì nó nhắc ông nhớ về một thời tuổi trẻ đầy mất mát nhưng cũng đầy tình người.
Ông từng nói với tôi rằng: “Chiến tranh tàn nhẫn lắm. Nhưng chính trong hoàn cảnh đó, người ta lại sống với nhau chân thành nhất.”
Tôi nghĩ rất nhiều về câu nói ấy.
Bởi bây giờ, khi cuộc sống đủ đầy hơn, con người đôi lúc lại dễ quên cách quan tâm đến nhau. Còn ngày ấy, chỉ một củ khoai chia đôi, một ngụm nước nhường nhau hay một chiếc khăn tay nhỏ cũng đủ để người ta nhớ cả đời.
Mỗi lần nhìn thấy chiếc khăn màu xanh trong ngăn tủ cũ của ông, tôi không còn xem nó là một món đồ bình thường nữa. Nó giống như một phần ký ức được giữ lại sau chiến tranh. Một ký ức buồn, nhưng đẹp.
Và có lẽ, điều khiến những câu chuyện chiến tranh còn sống mãi không phải là tiếng súng hay bom đạn, mà chính là những con người đã từng đi qua nó — với tất cả sự chân thành, hy sinh và yêu thương rất đỗi giản dị.



