Bài viết

Chiếc Khăn Tay Màu Xanh

Giữa những ngày chiến sự ác liệt ở chiến trường Tây Nguyên năm 1969, một nữ y tá trẻ đã giữ lại chiếc khăn tay của một người lính bị thương. Nhiều năm sau chiến tranh, kỷ vật nhỏ ấy đã giúp bà tìm lại gia đình của người đã hy sinh.

Gia Lai18/05/2026Siu Luyên (Đoàn xã Chư Sê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Phạm Thị Lan từng là y tá của một đội quân y đóng sâu trong rừng Tây Nguyên. Những năm ấy, lán trại chỉ được dựng bằng tre nứa, mái phủ lá rừng để tránh máy bay trinh sát. Thuốc men thiếu thốn, nhiều khi băng gạc phải giặt đi giặt lại để dùng tiếp. Một buổi chiều cuối mùa mưa năm 1969, đơn vị tiếp nhận nhiều thương binh sau một trận càn lớn. Trong số đó có một chiến sĩ trẻ tên Trần Quốc Bình, quê Nam Định. Anh bị thương rất nặng ở vai và ngực, được đồng đội cáng đến trong tình trạng sốt cao. Suốt ba ngày liền, bà Lan cùng các y tá khác thay phiên chăm sóc anh. Dù đau đớn, người lính trẻ vẫn luôn giữ trong túi áo một chiếc khăn tay màu xanh đã cũ. Mỗi lần tỉnh dậy, anh lại hỏi: — “Cô giữ giúp tôi chiếc khăn đó nhé…” Đến đêm thứ tư, tình hình trở nên xấu đi. Trước khi nhắm mắt, anh Bình nhờ bà Lan nếu còn sống trở về thì hãy tìm mẹ anh ở quê và nói rằng anh đã chiến đấu đến phút cuối cùng. Trong chiếc khăn tay có thêu vụng về hai chữ “Mẹ Bình”. Sau trận đánh, đơn vị tiếp tục hành quân. Bà Lan giữ chiếc khăn tay ấy suốt nhiều năm, bọc cẩn thận trong túi ni lông cùng vài dòng địa chỉ đã nhòe mực. Chiến tranh kết thúc, cuộc sống khó khăn khiến bà nhiều lần tưởng đã mất dấu gia đình người lính. Nhưng rồi vào một chuyến công tác ngoài Bắc đầu những năm 1990, bà quyết định tìm về ngôi làng cũ ghi trên mảnh giấy năm nào. Ngôi nhà nhỏ nằm cuối con đường đất. Khi bà đưa chiếc khăn tay ra, mẹ anh Bình bật khóc ngay từ cái nhìn đầu tiên. Bà cụ run run ôm kỷ vật vào lòng, nói rằng đó là chiếc khăn bà tự tay may cho con trai trước ngày nhập ngũ. Hôm ấy, bà Lan ở lại rất lâu. Hai người phụ nữ ngồi bên hiên nhà kể chuyện về người lính đã không trở về, trong tiếng gió chiều thổi qua cánh đồng lúa. Nhiều năm sau, bà Lan vẫn nói rằng điều khiến bà day dứt nhất trong chiến tranh không chỉ là mất mát, mà là những lời hứa với người đã khuất. Và bà thấy nhẹ lòng vì cuối cùng mình cũng hoàn thành được một lời hứa năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn