Chiếc Khăn Tay Màu Xanh
Lê Văn Phúc nhập ngũ khi vừa tròn mười chín tuổi. Trước ngày lên đường, người yêu anh là Nguyễn Thị Hạnh tặng một chiếc khăn tay màu xanh có thêu dòng chữ nhỏ: “Chờ anh trở về.”
Suốt những năm ở biên giới, Phúc luôn giữ chiếc khăn trong túi áo ngực.
Những đêm trực chốt lạnh giá, anh thường lấy khăn ra nhìn để vơi bớt nỗi nhớ nhà.
Một lần đơn vị bị pháo kích dữ dội, hầm trú ẩn bị sập khiến nhiều người mắc kẹt.
Phúc cùng đồng đội lao vào cứu người suốt nhiều giờ.
Khi kéo được chiến sĩ cuối cùng ra ngoài, một mảnh pháo bất ngờ bay trúng vai anh.
Máu thấm đỏ cả chiếc khăn tay màu xanh.
Đồng đội đưa Phúc xuống tuyến sau điều trị. May mắn anh sống sót và tiếp tục chiến đấu đến ngày hòa bình.
Nhiều năm sau, trong lễ cưới muộn màng của mình, Phúc vẫn giữ chiếc khăn cũ như minh chứng cho những tháng năm không thể nào quên.


