Chiếc Khăn Tay Màu Xanh
Một chiếc khăn tay màu xanh được thêu vội trước ngày lên đường nhập ngũ đã trở thành kỷ vật thiêng liêng, gắn với tình đồng đội và lời hẹn ước giản dị của những người trẻ trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Bà Vũ Thị Hồng Nhung vẫn nhớ mãi mùa hè năm 1971, khi đơn vị của bà đóng quân tại một trọng điểm trên tuyến đường Trường Sơn. Ban ngày tránh máy bay địch đánh phá, ban đêm cả đội lại ra đường san lấp hố bom, dẫn xe qua những đoạn nguy hiểm.
Trong đơn vị có cô thanh niên xung phong trẻ nhất tên Nguyễn Thị Hạnh, quê ở Thanh Hóa, vừa tròn mười chín tuổi. Hạnh có đôi mắt sáng và nụ cười hiền. Trước ngày lên đường, mẹ cô đã đưa cho con gái một chiếc khăn tay màu xanh nhạt, góc khăn thêu dòng chữ nhỏ:
"Mẹ đợi ngày con trở về."
Hạnh luôn mang chiếc khăn ấy trong túi áo. Những khi nhớ nhà, cô lại lấy ra ngắm rồi cẩn thận gấp lại. Hạnh thường nói với bà Nhung:
– Chị ạ, hòa bình rồi em sẽ về phụ mẹ bán hàng ngoài chợ huyện, chẳng mong gì lớn lao.
Đầu tháng 10 năm 1972, sau một trận bom lớn, nhiều đoạn đường bị cày nát. Đơn vị nhận lệnh khẩn trương khôi phục tuyến đường trước khi đoàn xe tiếp viện đi qua.
Suốt đêm ấy, mọi người làm việc không ngơi nghỉ. Gần sáng, một loạt bom bất ngờ trút xuống. Khi khói bụi tan đi, đồng đội bàng hoàng phát hiện Nguyễn Thị Hạnh bị thương rất nặng.
Bà Nhung cùng mọi người đưa Hạnh vào nơi trú ẩn. Trong hơi thở yếu dần, Hạnh nắm tay bà và khẽ nói:
– Nếu em không về được… chị gửi lại chiếc khăn này cho mẹ em nhé…
Đó là những lời cuối cùng của cô gái tuổi mười chín.
Chiếc khăn tay màu xanh được bà Nhung cất giữ suốt những năm chiến tranh còn lại. Sau ngày đất nước thống nhất, bà tìm về quê Hạnh. Người mẹ già khi nhận lại chiếc khăn đã bật khóc, vuốt ve từng đường chỉ thêu như đang được chạm vào đứa con gái yêu quý của mình.
Bà Hồng Nhung kể lại:
– Bác gái ôm chiếc khăn vào lòng rồi nói: “Con bé không trở về, nhưng mẹ biết nó đã sống trọn vẹn tuổi xuân của mình.”
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, mỗi lần nhắc đến người đồng đội năm xưa, bà Nhung vẫn xúc động:
“Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng tình đồng đội và những ước mơ bình dị của tuổi trẻ năm ấy vẫn còn mãi. Chiếc khăn tay nhỏ bé ấy nhắc tôi rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao hy sinh thầm lặng.”



