Chiếc khăn tay màu xanh
Một nữ thanh niên xung phong kể về chiếc khăn tay do mẹ may trước ngày lên đường. Chiếc khăn trở thành kỷ vật theo bà suốt những năm tháng chiến tranh.
Năm tôi mười tám tuổi, mẹ thức suốt đêm để may cho tôi một chiếc khăn tay màu xanh. Mẹ bảo: "Khi nhớ nhà thì lấy ra nhìn, coi như mẹ vẫn ở bên con."
Trong những năm làm thanh niên xung phong, chiếc khăn ấy theo tôi vượt núi, băng rừng. Có lần đơn vị bị bom đánh trúng, một đồng đội bị thương nặng. Tôi đã dùng chính chiếc khăn của mẹ để băng vết thương cho chị.
Chiến tranh kết thúc, chiếc khăn không còn nguyên vẹn, đã sờn cũ và loang màu đất đỏ. Nhưng với tôi, đó là minh chứng cho tình mẹ và tình đồng đội. Mỗi lần nhìn lại, tôi càng thấm thía rằng hòa bình hôm nay được dệt nên từ biết bao yêu thương và hy sinh.



