CHIẾC KHĂN TAY MÀU XANH
CHIẾC KHĂN TAY MÀU XANH
Ngày ấy, ở một làng quê nằm cạnh dòng sông, có một cô gái tên Lan.
Lan sống cùng mẹ trong căn nhà nhỏ có giàn hoa giấy trước cổng.
Mẹ cô làm nghề may.
Bàn tay bà lúc nào cũng thoăn thoắt với kim chỉ.
Mỗi khi Lan đi đâu, mẹ đều dặn:
— Mang theo chiếc khăn này, con nhé.
Đó là một chiếc khăn tay màu xanh.
Trên góc khăn có thêu một bông hoa nhỏ.
Lan rất thích nó.
Cô thường hỏi:
— Mẹ tự thêu à?
Mẹ cười:
— Ừ. Mẹ thêu cho con để con nhớ nhà.
Một ngày, Lan phải rời quê.
Trước khi đi, mẹ đưa chiếc khăn cho cô.
— Giữ lấy.
Lan ôm mẹ:
— Con sẽ về sớm.
Mẹ chỉ nói:
— Mẹ chờ.
Lan đi.
Những ngày đầu, cô thường gửi thư về.
Cô kể về cuộc sống nơi xa, về những con đường đông đúc và những người bạn mới.
Mỗi lá thư, mẹ đều cất vào chiếc hộp gỗ.
Thời gian trôi.
Lan bận rộn hơn.
Những lá thư ít dần.
Nhưng chiếc khăn màu xanh vẫn luôn nằm trong túi cô.
Mỗi khi nhớ nhà, Lan lại lấy khăn ra.
Có một lần, cô vô tình làm rơi chiếc khăn giữa một con phố đông người.
Cô quay lại tìm mãi nhưng không thấy.
Lan buồn rất lâu.
Cô nghĩ mình đã đánh mất món quà quý nhất mẹ từng cho.
Vài ngày sau, cô nhận được một gói nhỏ từ quê.
Bên trong là một chiếc khăn mới.
Màu xanh.
Trên góc khăn vẫn là một bông hoa nhỏ.
Kèm theo đó là một mảnh giấy:
“Khăn cũ mất rồi thì mẹ làm khăn mới.
Đừng buồn.
Đồ vật mất có thể thay thế.
Chỉ cần con đừng quên đường về.”
Lan đọc đi đọc lại.
Cô bật khóc.
Ngay ngày hôm sau, cô xin nghỉ phép để trở về.
Sau nhiều giờ đi đường, cô đứng trước cổng nhà.
Giàn hoa giấy vẫn còn đó.
Mẹ cô đang ngồi bên chiếc máy may cũ.
Lan gọi:
— Mẹ!
Người mẹ ngẩng lên.
Bà đứng dậy thật nhanh.
— Lan?
Hai mẹ con ôm nhau.
Lan nói:
— Con xin lỗi mẹ.
— Vì chuyện gì?
— Vì con đã lâu không về.
Mẹ xoa tóc cô.
— Về là được rồi.
Lan lấy chiếc khăn màu xanh trong túi ra.
— Mẹ làm cho con phải không?
— Ừ.
— Con sẽ không làm mất nữa.
Mẹ cười:
— Mẹ không sợ con làm mất khăn.
Lan ngạc nhiên:
— Vậy mẹ sợ gì?
Mẹ nhìn con gái.
— Mẹ chỉ sợ con bận đến mức quên mất mình còn một mái nhà để trở về.
Lan im lặng.
Chiều hôm đó, hai mẹ con cùng ra bờ sông.
Con sông vẫn chảy như ngày Lan còn nhỏ.
Mẹ ngồi bên bờ, kể những chuyện trong làng.
Lan lắng nghe.
Những chuyện chẳng có gì lớn lao.
Nhưng cô thấy bình yên.
Trước khi trở về thành phố, Lan nói:
— Mẹ ơi, lần sau con sẽ về sớm hơn.
Mẹ cười:
— Mẹ không cần con hứa.
— Sao vậy mẹ?
— Vì lời hứa đôi khi dễ quên.
Bà nắm tay con.
— Con chỉ cần nhớ.
Lan gật đầu.
Cô cất chiếc khăn màu xanh vào túi.
Lần này, cô không còn sợ làm mất nó nữa.
Bởi cô hiểu rằng điều quan trọng nhất chưa bao giờ nằm ở chiếc khăn.
Chiếc khăn chỉ là một sợi dây nhỏ nối cô với căn nhà bên dòng sông.
Còn thứ thật sự đưa cô trở về chính là tình yêu của một người mẹ vẫn âm thầm chờ đợi.
Từ đó, mỗi năm Lan đều trở về quê.
Chiếc khăn màu xanh đã cũ dần theo thời gian.
Nhưng bông hoa nhỏ trên góc khăn vẫn còn nguyên.
Và mỗi lần nhìn thấy nó, Lan lại nhớ một điều:
Dù cuộc đời đưa mình đi xa đến đâu, đừng bao giờ quên nơi từng có người đứng trước cửa, chờ mình trở về.



