Cựu chiến binh

CHIẾC KHĂN TAY MẸ GIỮ SUỐT ĐỜI

Câu chuyện xoay quanh một chiếc khăn tay cũ – kỷ vật nhỏ bé nhưng chứa đựng trọn vẹn tình mẫu tử, nỗi chờ đợi và những năm tháng chiến tranh mà người mẹ mang theo suốt cả cuộc đời.

Hưng Yên01/01/2026Bùi Cẩm Bích (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ tôi có một chiếc khăn tay đã cũ. Khăn màu trắng ngà, viền chỉ đã sờn, ở một góc còn thêu mấy bông hoa nhỏ, nét thêu không đều tay. Chiếc khăn ấy mẹ giữ suốt cả đời, không dùng vào việc gì cụ thể, chỉ gấp lại cẩn thận, đặt trong hòm gỗ cùng những giấy tờ quan trọng nhất.

Ngày tôi lên đường nhập ngũ, mẹ đưa cho tôi chiếc khăn ấy. Mẹ bảo: “Mang theo cho sạch mồ hôi, lúc ốm đau còn có cái lau mặt.” Tôi cầm lấy, thấy khăn mềm, có mùi quen thuộc của mẹ. Nhưng tôi không mang theo. Tôi sợ làm mất, sợ rách. Tôi gửi lại mẹ, bảo mẹ giữ hộ, khi nào con về sẽ lấy.

Chiến tranh kéo dài, tôi đi qua nhiều chiến trường. Có những lúc sinh tử, có những lúc tưởng không thể trở về. Trong những đêm rừng vắng, tôi nghĩ đến mẹ, nghĩ đến chiếc khăn tay nhỏ bé đang nằm yên trong hòm gỗ nơi quê nhà. Nó trở thành một điểm tựa tinh thần, một điều để tôi bám vào mà sống tiếp.

Ở nhà, mẹ vẫn giữ chiếc khăn ấy như giữ một phần của tôi. Mỗi lần có tin chiến sự ác liệt, mẹ lại lấy khăn ra, vuốt phẳng, rồi gấp lại. Mẹ không khóc nhiều, chỉ lặng lẽ. Có lẽ mẹ tin rằng, chừng nào chiếc khăn còn ở đó, con trai mẹ vẫn còn cơ hội trở về.

Ngày tôi trở về sau chiến tranh, mẹ mở hòm gỗ, lấy chiếc khăn tay ra đưa cho tôi. Khăn vẫn nguyên vẹn, nhưng đã ngả màu theo năm tháng. Tôi cầm chiếc khăn, bỗng thấy sống mũi cay cay. Tôi hiểu rằng, trong suốt những năm tôi ở chiến trường, mẹ đã gửi gắm bao nhiêu hy vọng vào kỷ vật nhỏ bé này.

Mẹ mất khi tuổi đã cao. Sau tang lễ, tôi mở lại hòm gỗ của mẹ, chiếc khăn tay vẫn nằm đó. Tôi gấp khăn lại, giữ bên mình. Với tôi, đó không chỉ là chiếc khăn, mà là cả một đời chờ đợi, yêu thương và nhẫn nại của mẹ trong những năm tháng chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn