Chiếc khăn tay năm ấy
Chiếc khăn tay năm ấy
Ngày tiễn anh lên đường, Mai không khóc. Cô chỉ lặng lẽ đưa cho anh một chiếc khăn tay nhỏ, góc khăn thêu dòng chữ nguệch ngoạc: “Đợi anh về”.
“Em thêu xấu quá…” – cô cười.
Anh lắc đầu:
“Đây là thứ đẹp nhất anh từng có.”
Nhiều năm sau, giữa một trận đánh ác liệt, anh bị thương. Máu chảy nhiều, băng gạc không đủ.
Một người đồng đội lấy chiếc khăn từ túi áo anh ra để băng lại vết thương.
Chiếc khăn trắng nhanh chóng nhuộm đỏ.
Anh tỉnh lại, nhìn thấy, liền nắm chặt:
“Đừng… đó là của cô ấy…”
Chiến tranh kết thúc. Anh trở về, mang theo chiếc khăn đã sờn cũ, vẫn còn vết máu.
Mai nhận lại, nước mắt rơi:
“Anh giữ nó… còn hơn giữ chính mình…”



