Cựu chiến binh

Chiếc khăn tay người yêu gửi tặng

Tôi nghe câu chuyện này từ cụ Nguyễn Xuân Dinh, cựu chiến binh quê Quỳnh Lưu, Nghệ An, vào một buổi chiều mưa nhẹ. Sau khi kể cho tôi nghe về lần bắn đạn thật đầu tiên, cụ mở chiếc hòm gỗ cũ, lấy ra một mảnh vải nhỏ đã ngả màu thời gian. “Đây là chiếc khăn tay người yêu gửi cho tôi trước khi vào chiến trường.” Cụ vuốt nhẹ mép khăn, ánh mắt chùng xuống như đang nhìn lại một quãng đời rất xa.

TP. Hồ Chí Minh12/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Chiếc khăn tay người yêu gửi tặng

Tôi nghe câu chuyện này từ cụ Nguyễn Xuân Dinh, cựu chiến binh quê Quỳnh Lưu, Nghệ An, vào một buổi chiều mưa nhẹ. Sau khi kể cho tôi nghe về lần bắn đạn thật đầu tiên, cụ mở chiếc hòm gỗ cũ, lấy ra một mảnh vải nhỏ đã ngả màu thời gian.

“Đây là chiếc khăn tay người yêu gửi cho tôi trước khi vào chiến trường.”

Cụ vuốt nhẹ mép khăn, ánh mắt chùng xuống như đang nhìn lại một quãng đời rất xa.

Năm 1972, sau thời gian huấn luyện, đơn vị anh Dinh chuẩn bị hành quân vào Nam. Tin ấy lan rất nhanh trong doanh trại. Ai cũng hiểu rằng từ đây cuộc đời người lính sẽ bước sang một chặng khác, gian khổ và nguy hiểm hơn nhiều.

Những ngày chờ lệnh xuất phát, thư từ từ quê gửi vào nhiều hơn. Có người nhận thư mẹ, có người nhận thư em gái, có người lặng lẽ đọc thư người yêu dưới gốc cây sau giờ huấn luyện.

Anh Dinh cũng có một người con gái đợi ở quê. Tên chị là Nguyễn Thị Hòa, cùng xóm, hơn anh một tuổi. Hai người chưa hứa hẹn gì lớn lao, chỉ là những buổi đi chung trên con đường ra đồng, những lần gặp nhau ở bến sông và ánh mắt lặng lẽ trao nhau trước ngày anh nhập ngũ.

Một buổi chiều, anh được gọi lên nhận thư quân bưu. Trong xấp thư có một phong bì nhỏ, nét chữ mềm mại quen thuộc. Tim anh đập mạnh ngay khi nhìn thấy tên mình.

Anh mang thư ra sau nhà tranh, ngồi dưới gốc bàng rồi mới mở.

Bên trong không chỉ có thư.

Có một chiếc khăn tay màu trắng ngà, được viền chỉ xanh và thêu ở góc hai chữ nhỏ: “H. D.”

Cụ cười khẽ:

“Hồi đó nhìn hai chữ ấy mà vui cả buổi.”

Trong thư, chị Hòa viết rất giản dị. Không có những lời yêu đương nồng nhiệt. Chị kể vụ lúa ngoài quê, kể mẹ anh vẫn hay hỏi tin con, kể em gái anh đã biết phụ mẹ gánh nước.

Cuối thư, chị viết:

“Em gửi anh chiếc khăn tay. Đường hành quân chắc nhiều bụi và nhiều mồ hôi. Khi nhớ quê thì lấy khăn ra mà nhìn.”

Đọc đến đó, anh lặng đi rất lâu.

Chiếc khăn không phải thứ quý giá. Chỉ là mảnh vải trắng mua ở chợ huyện, được chị tự tay thêu viền trong những đêm mất điện ở quê. Nhưng đối với người lính trẻ sắp đi xa, đó là một phần của quê hương được gửi theo.

Từ hôm ấy, anh luôn gấp chiếc khăn thật vuông, đặt ở ngăn trên cùng của ba lô, cạnh lá thư đầu gửi cho mẹ và chiếc khăn nâu mẹ cho ngày lên đường.

Đêm trước khi hành quân, cả tiểu đội ngồi thu xếp quân trang. Anh Hòa ở Diễn Châu thấy chiếc khăn liền trêu:

“Có người đợi ở nhà rồi nhé!”

Anh Dinh đỏ mặt, vội cất đi. Cả tiểu đội cười ầm lên, rồi ai cũng im lặng rất nhanh. Bởi trong tiếng cười ấy, mỗi người đều nghĩ đến một người đang chờ mình ngoài quê.

Những ngày hành quân sau đó rất gian khổ. Ba lô nặng, đường rừng dốc, mưa nắng thất thường. Có hôm mồ hôi ướt đẫm mặt, anh lấy chiếc khăn ra lau rồi lại gấp cẩn thận cất vào.

Cụ kể nhỏ:

“Khăn thơm mùi vải quê nhà lâu lắm mới hết.”

Một lần đơn vị nghỉ chân bên suối, anh mở khăn ra phơi nắng. Tiểu đội trưởng Hậu quê Thanh Chương nhìn thấy chỉ cười:

“Giữ kỹ vào. Có những thứ nhỏ nhưng giúp người ta đi được rất xa.”

Câu nói ấy về sau anh mới hiểu hết.

Có những đêm nằm võng giữa rừng Trường Sơn, nghe mưa rơi trên tăng, nhớ nhà đến quặn lòng, anh lại lấy chiếc khăn ra nhìn dưới ánh đèn pin bọc giấy đỏ. Hai chữ “H. D.” hiện lên mờ mờ mà làm lòng người ấm lại.

Chiến tranh kéo dài, thư từ có lúc đứt quãng hàng tháng. Có thời gian anh không nhận được tin quê, chỉ còn chiếc khăn ở bên mình. Nó trở thành vật nhắc anh rằng phía sau những cánh rừng và bom đạn vẫn có người đang đợi.

May mắn, anh sống sót trở về.

Ngày gặp lại, chị Hòa đứng ở đầu ngõ, mái tóc đã dài hơn xưa. Anh lấy từ ba lô ra chiếc khăn tay đã ngả màu, viền chỉ xanh đã sờn ở một góc.

Chị nhìn rồi bật khóc:

“Anh còn giữ thật sao?”

Anh chỉ gật đầu.

Sau này họ nên vợ nên chồng. Chiếc khăn được cất trong hòm gỗ cùng những lá thư cũ và vài tấm ảnh đen trắng của thời chiến.

Kể đến đây, cụ Dinh đưa chiếc khăn cho tôi xem. Màu trắng đã chuyển vàng nhạt, đường chỉ không còn sắc nét, nhưng hai chữ nhỏ ở góc khăn vẫn còn nhìn thấy được.

Tôi cầm chiếc khăn mà thấy như cầm một phần rất mềm của chiến tranh.

Là người sưu tầm lịch sử, tôi hiểu rằng bên cạnh bom đạn và hành quân, người lính còn mang theo những điều rất đỗi bình thường: một lá thư, một tấm ảnh, một chiếc khăn tay.

Chính những điều nhỏ bé ấy giúp họ giữ lại phần dịu dàng của tâm hồn giữa khốc liệt chiến tranh.

Chiếc khăn tay người yêu gửi tặng không chỉ để lau mồ hôi trên đường hành quân. Nó lau đi nỗi cô đơn của người lính trẻ, giữ cho anh còn nhớ mình là người của một mái nhà, một làng quê và một tình yêu đang lặng lẽ đợi ngày trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn