Chiếc khăn tay nơi tuyến lửa
Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, những người thanh niên xung phong tuổi mười tám, đôi mươi đã gác lại tuổi xuân để bám đường, thông tuyến. Câu chuyện "Chiếc khăn tay nơi tuyến lửa" là ký ức xúc động của bà Lê Thị Thanh Xuân về tình đồng chí, đồng đội và một kỷ vật nhỏ đã theo bà suốt cuộc đời.
Mùa hè năm 1972, tôi vừa tròn mười chín tuổi, tình nguyện vào lực lượng thanh niên xung phong làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của chúng tôi là san lấp hố bom, dẫn đường cho xe qua trọng điểm và vận chuyển lương thực, đạn dược ra tiền tuyến.
Trong đơn vị có anh Phạm Văn Bình, quê ở Nam Định, là tiểu đội phó. Anh hơn tôi vài tuổi, tính tình hiền lành, luôn quan tâm đến mọi người. Những lúc nghỉ ngơi hiếm hoi, anh thường mang cây harmonica ra thổi những giai điệu quê hương để anh em vơi đi nỗi nhớ nhà.
Một lần, trong trận mưa bom dữ dội ở trọng điểm Khe Ve, nhiều đoạn đường bị cày nát. Cả đơn vị phải làm việc xuyên đêm để kịp thông đường cho đoàn xe tiếp viện. Khi đang san đất lấp hố bom, tôi bị mảnh đá văng trúng tay, máu chảy nhiều. Anh Bình vội chạy đến, lấy chiếc khăn tay màu trắng có thêu hai chữ "Bình" mà mẹ anh gửi từ quê vào để băng tạm vết thương cho tôi.
Anh cười:
"Khăn còn dùng được, người mới là quan trọng."
Đêm ấy, con đường được thông xe an toàn. Nhưng chỉ vài ngày sau, trong một trận đánh phá ác liệt khác, anh Bình đã anh dũng hy sinh khi đang cùng đồng đội cứu một chiếc xe bị sa xuống hố bom.
Sau khi chiến tranh kết thúc, trở về quê hương, tôi vẫn giữ gìn chiếc khăn tay năm ấy như một báu vật. Dù thời gian đã làm màu vải ngả vàng, hai chữ thêu đã phai mờ, nhưng mỗi khi cầm nó trên tay, tôi lại nhớ đến nụ cười hiền hậu và tinh thần dũng cảm của người đồng đội đã mãi mãi nằm lại tuổi hai mươi.
Nay đã ngoài bảy mươi tuổi, mỗi lần gặp lại đồng đội cũ hay kể chuyện cho con cháu nghe, tôi luôn nói:
"Chiến tranh đã lùi xa, nhưng tình đồng chí, đồng đội của những năm tháng thời hoa lửa thì không bao giờ phai nhạt. Chiếc khăn tay nhỏ bé ấy nhắc tôi phải sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống."



