Chiếc khăn tay nơi tuyến lửa
Giữa những ngày vận chuyển lương thực, đạn dược đầy gian khổ, một cô gái trẻ đã giữ gìn chiếc khăn tay như một nguồn động viên tinh thần, tiếp thêm nghị lực để vượt qua hiểm nguy.
Năm 1970, trên tuyến đường Trường Sơn đầy bom đạn, Phạm Thị Hòa là một trong những dân công hỏa tuyến ngày đêm gùi hàng ra tiền tuyến. Con đường đất đỏ ngoằn ngoèo, khi thì lầy lội, lúc lại bụi mù, luôn tiềm ẩn hiểm nguy.
Trước ngày lên đường, mẹ cô trao cho Hòa một chiếc khăn tay nhỏ, được thêu vội mấy bông hoa giản dị. Mẹ dặn:
“Con mang theo, khi nào mệt thì lấy ra mà nhìn, coi như mẹ luôn ở bên.”
Chiếc khăn ấy theo Hòa suốt những chặng đường dài. Mỗi lần dừng chân nghỉ ngắn ngủi, cô lại lấy khăn ra lau mồ hôi, rồi ngắm những đường kim mũi chỉ quen thuộc. Nó khiến cô vơi đi nỗi nhớ nhà, thêm vững lòng bước tiếp.
Một đêm nọ, khi đoàn đang vận chuyển hàng qua một trọng điểm, máy bay địch bất ngờ ập tới. Tiếng bom nổ dồn dập, đất đá bắn tung. Cả đoàn phải nhanh chóng tìm nơi ẩn nấp.
Trong lúc hỗn loạn, một người bạn đi cùng Hòa bị thương ở tay, máu chảy nhiều. Không kịp nghĩ ngợi, Hòa tháo ngay chiếc khăn tay của mình, băng tạm cho bạn. Đôi tay cô run lên, nhưng ánh mắt thì kiên quyết.
Sau trận bom, người bạn được cứu kịp thời. Còn chiếc khăn tay thì đã thấm đẫm máu và đất đỏ, không còn nguyên vẹn như trước.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại, bà Hòa vẫn nói:
“Chiếc khăn ấy không chỉ là kỷ vật của mẹ, mà còn là kỷ niệm của tình đồng đội. Nó đã làm tròn nhiệm vụ của mình trong lúc cần thiết nhất.”



