Khác

CHIẾC KHĂN TAY THÊU CHỈ ĐỎ VÀ BỮA CƠM ĐOÀN TỤ SAU NỬA THẾ KỶ

Ông – cựu chiến binh từng chiến đấu ở Trị - Thiên và Quảng Ngãi. Bà – cô thanh niên xung phong tuổi đôi mươi, từng bám trụ ở các trọng điểm giao thông. Hai người yêu nhau trong chiến tranh, bà chờ ông trở về, còn ông mang theo chiếc khăn tay thêu chỉ đỏ như một kỷ vật và động lực để vượt qua chiến trường. Sau ngày đất nước thống nhất, họ đoàn tụ và nên duyên vợ chồng, cùng nhau vượt qua những năm tháng khó khăn.

Hưng Yên21/08/2026Phạm Thị Lê Thư (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà cấp bốn của ông bà tôi, có một chiếc hộp nhung nhỏ được đặt ở vị trí trang trọng nhất trên bàn thờ gia tiên. Bên trong là một kỷ vật vô giá: chiếc khăn tay bằng vải ô-xíp-ta trắng đã ngả màu thời gian, trên góc khăn có thêu tỉ mỉ một nhành hoa mai nhỏ bằng chỉ đỏ tươi và dòng chữ nắn nót: "Gửi anh Ba – Thương nhớ và đợi chờ – Miền Nam, 1968".

Ông tôi là cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu tại chiến trường Trị - Thiên ác liệt và sau đó gắn bó với chiến trường Quảng Ngãi. Còn bà tôi thời điểm ấy là cô thanh niên xung phong tuổi đôi mươi, ngày đêm bám trụ ở các trọng điểm giao thông để san lấp hố bom, mở đường cho xe qua. Chiếc khăn tay ấy là món quà chia tay đầy bịn rịn mà bà trao cho ông vào một đêm trăng non năm 1968, trước ngày đơn vị ông nhận lệnh hành quân gấp vào Nam. Ông thường kể cho chúng tôi nghe với ánh mắt rực sáng niềm tự hào: Trong những tháng ngày gian khổ ở chiến trường, khi cái đói, những cơn sốt rét rừng quằn quại và tiếng bom đì đoàng đe dọa sinh mạng từng giờ, chiếc khăn tay nhỏ bé ấy chính là "bùa hộ mệnh" tinh thần của ông. Ông ép nó vào ngực áo, có khi dùng nó để băng tạm vết thương nhỏ ở bả vai, hay lau đi những giọt mồ hôi mặn chát giữa rừng sâu. Cứ mỗi lần mỏi mệt hay chùn bước, nhìn nhành hoa mai chỉ đỏ, ông lại hình dung ra nụ cười kiên cường, đôi mắt sáng ngời của cô gái xứ Quảng bên bếp lửa hồng, từ đó tự nhủ phải sống, phải chiến đấu để trở về hẹn ước ngày mai. Ngày đất nước hoàn toàn thống nhất, ông trở về quê hương với một bên tay không còn lành lặn và những vết sẹo chi chít trên lồng ngực – dấu ấn của những trận càn dữ dội. Bà tôi vẫn ở đó, đợi chờ với tất cả niềm tin yêu sắt son. Họ nên duyên vợ chồng trong một đám cưới vô cùng giản dị: không cỗ bàn linh đình, không hoa cưới rực rỡ, chỉ có chiếc chiếu cói đơn sơ, tiếng cười rộn rã của bà con chòm xóm và chiếc khăn tay chỉ đỏ được ông bọc kỹ trong túi áo ngực ngày cưới. Thời bao cấp đói kém, cuộc sống mưu sinh nhọc nhằn với những củ khoai, củ sắn đắp đổi qua ngày, đôi bàn tay chai sần của ông bà vẫn siết chặt lấy nhau vượt qua tất cả. Mỗi dịp Tết đến xuân về, khi con cháu sum vầy đông đủ bên mâm cơm đoàn viên ấm cúng, ông lại cẩn thận lấy chiếc khăn tay ra, nâng niu như báu vật và kể lại câu chuyện về một thời hoa lửa. Nhìn bàn tay nhăn nheo, run rẩy của ông nhẹ nhàng chạm vào vạt áo của bà, tôi bỗng hiểu rằng tình yêu thời chiến không có những ngôn từ hoa mỹ hay những món quà đắt tiền. Đó là thứ tình cảm được tôi luyện trong lằn ranh sinh tử, được nuôi dưỡng bằng lòng thủy chung và sự hy sinh thầm lặng. Lịch sử dân tộc không chỉ vĩ đại ở những chiến dịch lớn, những bản tuyên ngôn vang dội, mà đôi khi nó được viết nên từ những điều rất đỗi bình dị: một chiếc khăn tay vấy bụi chiến trường, một vết sẹo thời gian, hay cái nắm tay trọn đời trọn kiếp.

Qua câu chuyện của ông bà, tôi cảm nhận sâu sắc cái giá của hai chữ "hòa bình". Thế hệ trẻ chúng ta hôm nay sinh ra trong thời đại phát triển, không phải đối mặt với tiếng gầm thét của bom đạn, nhưng chúng ta mang trên vai một sứ mệnh khác: sứ mệnh xây dựng và bảo vệ đất nước bằng tri thức, sự sáng tạo và lòng biết ơn sâu sắc. Sống sao cho xứng đáng với những hy sinh của cha ông chính là cách tốt nhất để tiếp nối ngọn lửa truyền thống, để quá khứ không bao giờ ngủ quên mà luôn là nguồn sức mạnh nâng bước chúng ta đi tới tương lai. Nhìn lại câu chuyện của ông bà, tôi càng thấm thía rằng thế hệ trẻ hôm nay đang được sống trong một đất nước hòa bình là nhờ biết bao thế hệ cha anh đã đánh đổi tuổi xuân, tình yêu, hạnh phúc và cả máu xương của mình. Vì thế, lòng biết ơn không thể chỉ dừng lại ở việc nhớ về quá khứ hay xúc động trước những câu chuyện của cha ông, mà phải được thể hiện bằng hành động cụ thể trong cuộc sống hôm nay. Là thế hệ trẻ, chúng tôi có trách nhiệm học tập nghiêm túc, không ngừng trau dồi tri thức, rèn luyện đạo đức, sống có lý tưởng và biết trân trọng những giá trị mà cha ông đã gìn giữ. Chúng tôi cần chủ động tìm hiểu lịch sử dân tộc, biết yêu quê hương, giữ gìn những truyền thống tốt đẹp và lan tỏa những câu chuyện về thời hoa lửa đến bạn bè, cộng đồng. Bên cạnh đó, mỗi người trẻ cần có ý thức xây dựng và bảo vệ Tổ quốc bằng chính khả năng của mình: sống có trách nhiệm, đoàn kết, sáng tạo, chấp hành pháp luật và sẵn sàng cống hiến khi đất nước cần.

Tôi nghĩ rằng, cách tri ân ý nghĩa nhất đối với những người đã hy sinh không phải là những lời nói lớn lao, mà là sống một cuộc đời tử tế, có ích và không để những hy sinh ấy trở nên vô nghĩa. Chiếc khăn tay thêu chỉ đỏ của ông bà không chỉ là một kỷ vật của tình yêu, mà còn là lời nhắc nhở đối với thế hệ trẻ hôm nay: hãy biết trân trọng hòa bình, biết ơn quá khứ và biến lòng biết ơn thành động lực để học tập, cống hiến và dựng xây một Việt Nam ngày càng tốt đẹp hơn.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn