Chiếc khăn tay thêu chỉ đỏ và hành trang tuổi mười tám
Mùa hè năm 1968, khi cuộc chiến tranh phá hoại của giặc Mỹ ở miền Bắc leo thang đến đỉnh điểm, cô gái Hoàng Thị Ruộc vừa tròn mười tám tuổi. Mang theo bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ "ba sẵn sàng", cô xếp lại những ước mơ cá nhân, viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong (TNXP) lên đường ra tiền tuyến.
Hành trang của cô gái trẻ ngày ấy nhẹ tênh, chỉ có vài bộ quần áo sờn màu và một chiếc ba lô con cóc. Nhưng trong ngăn nhỏ nhất của chiếc ba lô, có một kỷ vật vô giá: chiếc khăn tay màu trắng được thêu hình ngôi sao năm cánh bằng chỉ đỏ - món quà tiễn chân của người mẹ già trước ngõ bản.
Đêm đầu tiên hành quân dưới cơn mưa rừng xối xả, chiếc ba lô ướt sũng, bùn đất bám chặt lấy đôi chân trần. Đứng trú mưa dưới một mái đá tai mèo bên sườn núi, cô Ruộc khẽ mở ba lô, áp chiếc khăn tay của mẹ lên má. Mùi thơm của sợi chỉ, hơi ấm từ bàn tay mẹ như vẫn còn vương vấn đâu đây, xua tan đi cái lạnh ngắt của màn đêm Trường Sơn. Chiếc khăn tay thêu chỉ đỏ ấy đã trở thành người bạn đồng hành thầm lặng, tiếp thêm sức mạnh cho cô gái mười tám tuổi bước vào những trận địa đầy bom đạn phía trước.



