Chiếc Khăn Tay Thêu Chữ
Một chiếc khăn tay thêu vụng dòng chữ “Bình an trở về” đã theo người lính trẻ suốt những năm tháng chiến tranh và trở thành kỷ vật thiêng liêng của tình yêu thời hoa lửa.
Năm 1978, chiến sự ở biên giới Tây Nam diễn ra căng thẳng. Những đơn vị bộ binh liên tục hành quân qua các cánh rừng ngập nước và những cánh đồng cháy nắng. Ông Tạ Văn Long khi ấy mới hai mươi hai tuổi. Trước ngày lên đường, người yêu ông — cô gái làm công nhân may ở Hải Phòng — lặng lẽ đưa cho ông một chiếc khăn tay màu trắng. Ở góc khăn có hàng chữ thêu bằng chỉ xanh: “Bình an trở về.” Đường kim còn vụng, vài chữ lệch nhau vì cô chưa từng học thêu, nhưng ông Long quý nó hơn bất cứ thứ gì. Chiếc khăn luôn được ông gấp cẩn thận để trong túi áo ngực. Những đêm phục kích giữa đồng hoang lạnh buốt, ông thường lấy khăn ra lau mồ hôi rồi nhìn dòng chữ nhỏ để tự nhắc mình phải sống. Một lần đơn vị của ông bị phục kích bất ngờ khi đang hành quân qua khu rừng thưa. Tiếng súng nổ dồn dập, đất cát tung lên mù mịt. Trong lúc lao xuống công sự, ông Long bị mảnh đạn sượt qua ngực. Khi bình tĩnh kiểm tra lại, ông phát hiện mảnh đạn đã xuyên qua lớp áo ngoài rồi dừng lại ở chiếc khăn tay gấp nhiều lớp trong túi áo. Chiếc khăn bị rách một góc cháy xém. Người đồng đội đi cạnh nhìn thấy liền vỗ vai ông: — “Khăn của người yêu cứu cậu rồi.” Ông Long chỉ lặng lẽ cầm chiếc khăn thật lâu mà không nói được gì. Sau trận đánh ấy, ông càng giữ chiếc khăn cẩn thận hơn. Có những lần hành quân ngập nước nhiều ngày, ông vẫn cố bọc khăn trong túi nilon để không bị ướt. Chiến tranh kết thúc, ông trở về quê và cưới chính cô gái đã thêu chiếc khăn năm nào. Nhiều chục năm sau, chiếc khăn trắng giờ đã ngả màu vàng cũ, đường chỉ xanh cũng sờn đi theo thời gian. Nhưng ông bà vẫn giữ nó trong chiếc hộp gỗ nhỏ đặt trên tủ. Ông Long thường kể với con cháu: — “Thời chiến, người ta đâu có quà cáp gì quý giá. Chỉ một chiếc khăn tay thôi cũng đủ cho một người lính mang theo cả niềm hy vọng để đi qua thời hoa lửa.”



