Chiếc khăn tay thêu chữ
Tôi ở hậu phương, không ra chiến trường. Tôi chỉ thêu khăn tay gửi ra cho bộ đội.
Tôi thêu chữ “Bình an” bằng chỉ đỏ. Tôi nghĩ: người nhận sẽ thấy ấm lòng.
Một ngày, người ta gửi trả khăn về. Trên khăn có vết máu khô. Tôi ôm khăn, ngồi bệt xuống.
Tôi không biết người lính đó là ai, nhưng chiếc khăn đã đi tới nơi nó cần.
Từ đó tôi thêu thêm nhiều khăn nữa. Vì tôi tin: tình thương cũng là một mặt trận.



