Chiếc khăn tay thêu chữ "Đợi"
Năm 1972, khi Hà Nội đang rung chuyển bởi bom B-52, tôi đã thêu một chiếc khăn tay màu trắng với chữ "Đợi" màu đỏ thắm để trao cho người bạn đời trước lúc anh ra trận. Chữ "Đợi" không chỉ là lời hứa của riêng tôi, mà là tiếng lòng của hàng vạn người phụ nữ miền Bắc hướng về tiền tuyến lớn miền Nam. Anh giữ chiếc khăn ấy trong túi ngực trái, nơi gần trái tim nhất, như một lời nhắc nhở về một mái ấm gia đình đang chờ đợi phía sau. Mỗi lá thư anh gửi về đều nhắc đến chiếc khăn, anh bảo mùi hương từ đôi bàn tay tôi thêu khăn vẫn luôn thoang thoảng giữa mùi thuốc súng. Có những lúc đơn vị anh rơi vào vòng vây, chiếc khăn ấy đã được dùng để băng bó vết thương cho đồng đội, thấm đẫm máu người lính. Tôi ở lại Thủ đô, tham gia đội cứu thương, vừa làm việc vừa ngóng tin anh qua những bản tin chiến sự trên loa phóng thanh phố phường. Sự chờ đợi của chúng tôi kéo dài suốt ba năm ròng rã, qua bao nhiêu mùa thay lá của cây lộc vừng bên hồ Gươm thơ mộng. Ngày anh trở về trong bộ quân phục sờn cũ, anh lấy ra chiếc khăn đã bạc màu, chữ "Đợi" đã nhòe đi nhưng tình cảm thì vẫn còn vẹn nguyên. Chiếc khăn tay ấy giờ đây được chúng tôi ép vào khung kính, đặt ở vị trí trang trọng nhất trong phòng khách như một minh chứng cho niềm tin thắng lợi. Đó là vật đính ước của một thời hoa lửa, nơi tình yêu cá nhân luôn hòa quyện cùng tình yêu Tổ quốc bao la.


