Chiếc khăn tay thêu chữ M
Năm 1966, tại một đơn vị chiến đấu ở vùng rừng núi miền Trung, có một người lính trẻ tên Nguyễn Văn Hậu.
Trước ngày lên đường nhập ngũ, Hậu nhận được từ người em gái một chiếc khăn tay nhỏ.
Trên chiếc khăn có một chữ M được thêu bằng chỉ xanh.
Em gái anh tên Mai.
Ngày tiễn anh đi, cô bé mới mười lăm tuổi. Khi đưa chiếc khăn cho anh, Mai nói:
"Anh giữ lấy nhé. Khi nào nhớ nhà thì nhìn nó, sẽ nhớ là ở quê vẫn có người chờ anh."
Hậu cười và xoa đầu em.
Anh không nghĩ rằng chiếc khăn nhỏ ấy sẽ trở thành vật gắn bó với mình trong suốt những năm tháng chiến tranh.
Ở chiến trường, cuộc sống của những người lính vô cùng gian khổ.
Những ngày hành quân dài dưới nắng nóng.
Những đêm ngủ giữa rừng chỉ có một tấm võng và chiếc áo khoác mỏng.
Những lúc đối diện với hiểm nguy mà không biết ngày mai sẽ ra sao.
Mỗi khi mệt mỏi, Hậu lại lấy chiếc khăn tay ra xem.
Anh nhớ đến gia đình.
Nhớ căn nhà nhỏ.
Nhớ cô em gái ngày nào vẫn thường chạy theo anh mỗi buổi chiều.
Chiếc khăn ấy giúp anh có thêm động lực để tiếp tục.
Trong đơn vị, nhiều người biết Hậu luôn giữ một chiếc khăn nhỏ trong túi áo.
Một đồng đội hỏi:
"Trong đó có gì đặc biệt vậy?"
Hậu cười:
"Không có gì đặc biệt cả. Chỉ là có người ở nhà đang mong tôi trở về."
Một câu nói đơn giản nhưng khiến nhiều người lặng im.
Bởi ai trong số họ cũng có một người đang chờ.
Một người mẹ.
Một người cha.
Một người vợ.
Hay một đứa em nhỏ.
Một lần, trong lúc chiến đấu, Hậu bị thương ở tay.
Khi đồng đội đưa anh về phía sau, chiếc khăn tay trong túi áo bị rơi xuống đất.
Một người lính trẻ chạy lại nhặt lên.
Chiếc khăn đã bị dính bùn và rách một góc.
Hậu nhận lại chiếc khăn, cẩn thận lau sạch.
Người đồng đội hỏi:
"Khăn rách rồi, sao anh còn giữ?"
Hậu nhìn chiếc khăn rất lâu rồi nói:
"Vì có những thứ không quý ở giá trị của nó."
"Quý vì nó chứa ký ức của người trao cho mình."
Sau lần đó, Hậu tự khâu lại chiếc khăn.
Đường chỉ không đẹp.
Mũi khâu cũng không đều.
Nhưng mỗi lần nhìn thấy, anh lại cảm thấy như có người thân đang ở bên cạnh.
Nhiều năm sau chiến tranh, Hậu trở về quê.
Ngày gặp lại em gái, Mai đã trở thành một người phụ nữ trưởng thành.
Điều đầu tiên Hậu lấy ra không phải là quà cáp.
Mà là chiếc khăn tay cũ.
Mai nhìn thấy nó thì bật khóc.
"Em tưởng anh đã làm mất rồi."
Hậu cười:
"Anh từng làm mất nhiều thứ. Nhưng chiếc khăn này thì không."
Chiếc khăn tay ấy sau này được đặt trong một chiếc hộp nhỏ.
Nó không còn mới.
Chữ M màu xanh cũng đã phai.
Nhưng câu chuyện phía sau nó vẫn còn nguyên.
Bởi trong chiến tranh, có những vật rất nhỏ nhưng lại chứa cả một bầu trời yêu thương.
Một chiếc khăn tay.
Một lời nhắn.
Một niềm tin chờ đợi.
Tất cả đã trở thành hành trang giúp những người lính đi qua những năm tháng khó khăn nhất.



