Anh hùng Lực lượng vũ trang

Chiếc Khăn Tay Thêu Chữ "Về"

Đồng Tháp04/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 9 năm 1972, tại một sân bay dã chiến ở miền Bắc, những người lính không quân luôn trong trạng thái sẵn sàng cất cánh. Mỗi lần còi báo động vang lên, ai cũng nhanh chóng vào vị trí. Không ai biết chuyến bay tiếp theo sẽ kéo dài bao lâu, hay sẽ phải đối mặt với điều gì.

Kỹ thuật viên hàng không Đỗ Văn Sơn, hai mươi bốn tuổi, quê ở Nam Định, luôn cất trong túi ngực một chiếc khăn tay màu trắng.

Chiếc khăn đã cũ.

Viền chỉ đã sờn.

Ở một góc khăn có thêu duy nhất một chữ:

"Về."

Đó là nét thêu của mẹ anh trước ngày lên đường.

Bà không viết dài.

Chỉ lặng lẽ thêu một chữ ấy.

Rồi nói:

"Mẹ chờ con."

Sơn mang theo chiếc khăn trong mọi ca trực.

Không phải để lau mồ hôi.

Mà như một lời nhắc.

Rằng sau mỗi nhiệm vụ.

Luôn có một mái nhà đang đợi.

Một buổi sáng, một phi công trẻ chuẩn bị xuất kích lần đầu.

Cậu lặng im đứng bên cánh máy bay.

Hai bàn tay run nhẹ.

Sơn bước tới.

Đưa chiếc khăn cho cậu.

"Giữ lấy."

"Khi nào hạ cánh."

"Trả tôi."

Người phi công nhìn chữ "Về" được thêu bằng chỉ xanh.

Khẽ gật đầu.

Chiếc máy bay cất cánh.

Mọi người ở sân bay dõi theo cho đến khi chỉ còn là một chấm nhỏ trên nền trời.

Nhiều giờ sau.

Tiếng động cơ quen thuộc lại vang lên.

Chiếc máy bay hạ cánh an toàn.

Người phi công bước xuống.

Lặng lẽ trao lại chiếc khăn.

Anh xúc động nói:

"Em cứ nghĩ mãi đến chữ này."

"Nó nhắc em phải bình tĩnh."

Sơn mỉm cười.

Nhẹ nhàng gấp chiếc khăn lại.

Ít lâu sau, đơn vị nhận thêm nhiều chiến sĩ mới.

Mỗi khi ai đó chuẩn bị làm nhiệm vụ đầu tiên.

Sơn đều cho họ xem chiếc khăn.

Anh không kể nhiều.

Chỉ nói:

"Đừng quên."

"Luôn có người mong mình trở về."

Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chỉ huy đơn vị kể về Anh hùng Nguyễn Văn Bảy, người phi công đã nhiều lần lập chiến công nhưng luôn giữ sự bình dị, điềm tĩnh và niềm tin chiến thắng.

Ông nói:

"Lòng dũng cảm không đối lập với khát vọng được trở về."

"Mà chính khát vọng ấy giúp con người chiến đấu có trách nhiệm hơn."

Sơn nhìn chiếc khăn tay đã ngả màu.

Anh hiểu rằng, điều quý giá nhất trên đó không phải những đường chỉ.

Mà là tình yêu của gia đình gửi gắm.

Sau ngày đất nước thống nhất, Sơn trở về quê.

Mẹ anh đã già.

Bà vẫn nhận ra ngay chiếc khăn năm nào.

Bà cầm lên.

Mỉm cười.

Rồi khẽ vuốt lên chữ "Về" đã nhạt màu theo năm tháng.

Nhiều năm sau, khi có cháu nội, cậu bé một lần mở chiếc hộp gỗ cũ rồi hỏi:

"Ông ơi, sao chiếc khăn này chỉ thêu một chữ thôi?"

Sơn nhìn đứa cháu.

Ánh mắt hiền từ.

Ông đáp:

"Vì với người ở lại."

"Không có chữ nào quý hơn chữ ấy."

Đứa bé ôm chiếc khăn vào lòng.

Ngoài sân, gió nhẹ làm hàng cau khẽ lay.

Sơn ngước nhìn bầu trời xanh thẳm.

Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, có biết bao người đã lên đường với khát vọng cống hiến.

Nhưng trong sâu thẳm trái tim họ luôn có một điều giản dị để gìn giữ: lời hẹn trở về với gia đình, với quê hương và với một đất nước thanh bình. Chính khát vọng bình dị ấy đã tiếp thêm sức mạnh để họ hoàn thành nhiệm vụ, viết nên những trang sử vẻ vang của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiếc Khăn Tay Thêu Chữ "Về" | Câu chuyện thời hoa lửa