Bài viết

Chiếc khăn tay thêu dang dở (1)

Ninh Bình13/05/2026Ban Biên tập tổng hợp11 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Lê Thị Xuân từng là nữ thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Trong chiếc hộp gỗ cũ của bà vẫn còn giữ một chiếc khăn tay màu trắng đã ngả vàng theo thời gian.

Chiếc khăn ấy được thêu dang dở bằng chỉ đỏ.

Năm 1970, trước ngày lên đường vào chiến trường, bà Xuân được người em gái tặng chiếc khăn và bảo:

“Khi nào chị về thì thêu nốt.”

Nhưng chiến tranh kéo dài quá lâu.

Những năm ở Trường Sơn, chiếc khăn luôn nằm trong túi áo của bà như một lời nhắc về gia đình và quê hương. Có những đêm mưa rừng xối xả, bà mang khăn ra lau nước mắt khi nhớ nhà.

Một lần đơn vị đang san lấp hố bom thì máy bay bất ngờ quay lại ném phá. Mọi người lao xuống hầm trú ẩn. Một cô gái trong đội bị đất đá vùi lấp.

Bà Xuân cùng đồng đội dùng tay đào bới suốt nhiều giờ để cứu bạn. Khi kéo được người ra ngoài, hai bàn tay bà bật máu vì đá sắc.

Tối hôm đó, bà ngồi trong lán lấy chiếc khăn tay ra lau vết thương rồi lặng lẽ thêu tiếp vài đường chỉ.

“Không hiểu sao lúc ấy tôi chỉ nghĩ phải sống để mang chiếc khăn này về nhà,” bà cười buồn.

Sau ngày hòa bình, bà trở về quê nhưng người em gái năm xưa đã mất vì bệnh trong thời gian sơ tán.

Chiếc khăn mãi mãi không được thêu xong.

Bà nói:

“Có những lời hẹn trong chiến tranh… phải mang theo cả đời.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn