Chiếc Khăn Tay Thêu Dở (1)
Một chiếc khăn tay đang thêu dang dở trở thành kỷ vật gắn với lời hứa chưa trọn. Giữa những ngày bom đạn, nó là nơi gửi gắm nỗi nhớ và ước mơ giản dị về một cuộc sống bình yên.
Bùi Thị Lành mang theo trong ba lô một chiếc khăn tay trắng nhỏ. Trên đó, cô đang thêu dở một cành hoa.
“Định thêu xong rồi gửi về cho mẹ,” cô nói.
Những lúc rảnh hiếm hoi, Lành lại lấy khăn ra, cặm cụi từng mũi chỉ. Kim nhỏ, chỉ mảnh, nhưng mỗi đường thêu đều rất cẩn thận.
Bạn bè nhìn thấy thường trêu:
“Ở đây mà còn thêu thùa à?”
Lành cười:
“Thêu cho đỡ nhớ nhà.”
Một buổi chiều, sau khi san lấp xong một hố bom lớn, cả đội ngồi nghỉ bên vệ đường. Lành lại lấy chiếc khăn ra.
“Thêu đến đâu rồi?” – một người hỏi.
“Gần xong rồi,” cô đáp, mắt vẫn chăm chú.
Những mũi kim nhỏ bé ấy dường như tách biệt khỏi tiếng bom đạn – như một khoảng yên bình hiếm hoi giữa chiến tranh.
Một lần, đơn vị phải di chuyển gấp trong đêm. Trời tối, mưa lất phất, mọi thứ vội vã.
Lành vội nhét chiếc khăn vào túi áo.
Trên đường đi, một trận bom bất ngờ ập đến. Mọi người tản ra, tìm chỗ ẩn nấp.
Sau khi yên tiếng, họ tập hợp lại.
Lành sờ vào túi áo – chiếc khăn vẫn còn đó.
Cô thở phào.
Nhưng trong lần hành quân sau đó, khi phải vượt qua một con suối chảy xiết, chiếc khăn bị rơi lúc nào không hay.
Khi lên bờ, Lành mới phát hiện.
Cô đứng lặng một lúc, nhìn dòng nước cuốn đi.
“Thôi… mất rồi…” – cô nói khẽ.
Không ai trách cô, nhưng ai cũng hiểu đó không chỉ là một chiếc khăn.
Những ngày sau, Lành không còn thêu nữa. Nhưng thỉnh thoảng, cô vẫn đưa tay lên túi áo, như một thói quen cũ.
Chiến tranh kết thúc, Lành trở về quê.
Một ngày, khi dọn lại đồ cũ, cô tìm thấy một mảnh vải nhỏ – phần khăn bị rách còn sót lại từ trước.
Trên đó vẫn còn vài mũi thêu dang dở.
Cô cầm lên, nhìn thật lâu.
“Chưa kịp xong…” – cô nói.
Nhưng rồi cô gấp lại, cất đi.
Nhiều năm sau, Bùi Thị Lành nói rằng cô không bao giờ thêu lại chiếc khăn đó nữa.
“Vì nó đã thuộc về một thời khác,” cô nói, “một thời mà những điều giản dị nhất cũng trở nên quý giá.”
Chiếc khăn tay thêu dở, với cô, không phải là điều chưa hoàn thành, mà là ký ức – về những ngày mà dù giữa bom đạn, con người vẫn giữ cho mình một góc nhỏ rất riêng, rất bình yên của thời hoa lửa.



