Chiếc khăn tay thêu dở
Trước ngày người yêu lên đường nhập ngũ, chị Hà đã tặng anh một chiếc khăn tay tự thêu. Nhưng vì thời gian gấp gáp, chiếc khăn vẫn còn dang dở một góc.
Chị nói:
“Khi nào anh về, em sẽ thêu nốt.”
Anh cầm chiếc khăn, cười:
“Nhất định anh sẽ về.”
Trong những ngày hành quân, chiếc khăn luôn ở bên anh. Khi mệt mỏi, anh lại lấy ra nhìn, như thấy bóng dáng người yêu nơi quê nhà.
Một lần, anh bị thương. Đồng đội tìm thấy chiếc khăn thấm máu, vẫn còn phần thêu dang dở.
Chiến tranh kết thúc, chiếc khăn được gửi về cho chị Hà. Chị cầm nó, nước mắt rơi, rồi lặng lẽ lấy kim chỉ ra.
Chị tiếp tục thêu nốt phần còn lại.
Chiếc khăn hoàn chỉnh, nhưng người nhận nó thì không còn nữa. Dẫu vậy, từng mũi chỉ vẫn mang theo lời hẹn ước, như chưa bao giờ kết thúc.



