Chiếc khăn tay thêu dở
Chiếc khăn tay màu trắng đã ngả sang vàng nhạt vì thời gian. Một góc khăn còn dang dở, những mũi chỉ xanh mới thêu được vài cánh hoa nhỏ. Đó là món quà Hòa mang theo suốt những năm tháng ở chiến trường, như mang theo cả hình bóng của người con gái nơi quê nhà. Trước ngày nhập ngũ, Lan đưa cho anh chiếc khăn, má ửng hồng vì ngượng.
– “Em chưa thêu xong… khi nào anh về, em sẽ thêu tiếp.”
Hòa cười, nắm chặt chiếc khăn trong tay:
– “Anh giữ thế này cũng được. Như vậy để còn có lý do mà trở về.” Ở chiến trường, mỗi khi mệt mỏi, Hòa lại lén mở ba lô, lấy chiếc khăn ra nhìn. Những mũi thêu còn vụng về, chưa đều tay, nhưng với anh, đó là điều quý giá nhất. Nó nhắc anh nhớ mình không chỉ là một người lính, mà còn là một chàng trai đang được chờ đợi. Một lần, trong trận đánh ác liệt, Hòa bị mảnh đạn sượt qua trán, máu chảy nhiều. Đồng đội cuống cuồng tìm băng cá nhân thì anh đã lấy ngay chiếc khăn ra ép vào vết thương. Máu thấm đỏ một góc khăn, làm nhòe đi những cánh hoa xanh còn dang dở. – “Mày điên à? Đó là kỷ vật của mày mà!” – đồng đội kêu lên.
Hòa cười yếu ớt:
– “Còn sống thì còn thêu tiếp được. Chết rồi giữ làm gì nữa.” Nhờ băng tạm kịp thời, anh qua cơn nguy hiểm. Chiếc khăn từ đó có thêm một mảng màu đỏ sẫm, như ghi dấu một khoảnh khắc sinh tử của đời lính. Những ngày sau, Hòa vẫn giữ chiếc khăn bên mình. Mỗi lần nhìn vào, anh lại nghĩ đến Lan, nghĩ đến căn nhà nhỏ có giàn hoa giấy trước sân, nghĩ đến ngày hòa bình sẽ trở về, đưa cho cô chiếc khăn đã cùng anh đi qua chiến tranh. Nhưng chiến tranh không cho ai quyền hứa hẹn chắc chắn. Trong một trận đánh lớn sau đó, Hòa hy sinh khi đang bảo vệ cho đồng đội rút lui. Khi thu dọn di vật, người ta thấy chiếc khăn tay trong túi áo ngực của anh, thấm đẫm mồ hôi và máu, nhưng vẫn còn nguyên những cánh hoa thêu dở. Ngày hòa bình, đồng đội tìm về quê anh. Lan đón họ bằng ánh mắt run run. Khi nhận lại chiếc khăn, cô bật khóc. Cô không khóc thành tiếng, chỉ ôm chiếc khăn vào ngực, như ôm lấy cả tuổi trẻ đã mất. Sau này, Lan thêu tiếp chiếc khăn ấy. Cô thêu nốt những cánh hoa còn dang dở, rồi đặt nó trong khung kính trang trọng. Chiếc khăn tay không chỉ là kỷ vật tình yêu, mà còn là chứng nhân cho một thời hoa lửa, nơi tình yêu và hy sinh hòa vào nhau, lặng lẽ mà bất tử.



