Chiếc khăn tay thêu đôi chim bồ câu
Năm 1968, tại xã Tân Trào, huyện Sơn Dương, tỉnh Tuyên Quang, cô gái trẻ Hoàng Thị Lan, sinh năm 1949, khi ấy vừa tròn 19 tuổi, đã thức trắng nhiều đêm bên ngọn đèn dầu để thêu một chiếc khăn tay gửi ra chiến trường Quảng Trị cho người yêu là chiến sĩ Nguyễn Văn Hòa, 22 tuổi. Trên nền khăn trắng nhỏ bé, Lan cẩn thận thêu đôi chim bồ câu đang sải cánh cùng dòng chữ giản dị: “Đợi anh về”. Mỗi đường kim mũi chỉ đều gửi gắm nỗi nhớ thương và niềm tin vào ngày đoàn tụ. Chiếc khăn được gói trong lá thư đã vượt hàng trăm cây số đến tay anh Hòa giữa những tháng ngày bom đạn ác liệt. Người lính trẻ luôn giữ chiếc khăn trong túi áo ngực như một báu vật, mỗi lần hành quân lại lấy ra ngắm để vơi đi nỗi nhớ quê hương. Đồng đội của anh kể rằng, những đêm trú quân giữa rừng Trường Sơn, anh thường nâng niu chiếc khăn rồi kể về cô gái nơi hậu phương đang chờ đợi. Năm 1973, sau ngày Hiệp định Paris được ký kết, anh Hòa trở về quê trong niềm vui vỡ òa của gia đình và người yêu. Chiếc khăn tay thêu đôi chim bồ câu năm nào đã ngả màu theo thời gian, nhưng vẫn là minh chứng cho tình yêu son sắt, thủy chung của những người trẻ Việt Nam trong thời chiến.



