Cựu Thanh niên xung phong

Chiếc khăn tay thêu hoa cúc

Một chiếc khăn tay nhỏ thêu bông hoa cúc vàng đã theo bà Lê Thị Thu Hà suốt những năm tháng thanh xuân trên tuyến lửa Trường Sơn. Giữa bom đạn và gian khổ, món quà giản dị ấy đã trở thành biểu tượng của tình đồng đội, tình yêu quê hương và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

Khánh Hòa17/06/2026Bùi Huỳnh Gia Hoàng (Chi đoàn thôn Vĩnh Thạnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, khi vừa tròn mười chín tuổi, cô gái Lê Thị Thu Hà rời quê hương Hà Tĩnh để gia nhập lực lượng thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của đơn vị là san lấp hố bom, bảo đảm giao thông và tiếp tế cho các đoàn xe vận tải vào Nam.

Trước ngày lên đường, mẹ bà đã trao cho con gái một chiếc khăn tay trắng nhỏ, góc khăn được thêu một bông hoa cúc vàng bằng chỉ màu đã phai. Mẹ dặn:

– Khi nào nhớ nhà, con hãy nhìn bông hoa này. Mẹ luôn mong con bình an trở về.

Chiếc khăn tay ấy được bà Hà cất cẩn thận trong túi áo ngực. Những đêm hành quân, những lần trú bom hay những cơn sốt rét rừng khiến cả người run lên, bà lại lấy chiếc khăn ra lau mồ hôi và nhớ về lời mẹ.

Trong đơn vị có chị Nguyễn Thị Kim Oanh, quê ở Nam Định, người chị thân thiết nhất của bà Hà. Một lần, sau nhiều ngày làm việc liên tục dưới mưa bom, chị Oanh bị sốt nặng. Không có khăn mặt, bà Hà lấy chính chiếc khăn tay của mình nhúng nước suối rồi đắp lên trán cho chị.

Chị Oanh cảm động:

– Đây là kỷ vật của gia đình em, sao lại dùng cho chị?

Bà Hà mỉm cười:

– Chị khỏe lại là quý hơn tất cả. Mẹ em chắc cũng sẽ vui nếu biết chiếc khăn này giúp được đồng đội.

Ít lâu sau, đơn vị phải khẩn trương khắc phục một trọng điểm vừa bị đánh phá. Trong lúc làm nhiệm vụ, một trận mưa lớn bất ngờ đổ xuống. Bà Hà trượt chân ngã xuống hố bom đầy nước. Khi được đồng đội kéo lên, điều đầu tiên bà làm là sờ vào túi áo. Chiếc khăn tay vẫn còn nguyên.

Chị Oanh cười:

– Có lẽ mẹ em đang dõi theo và phù hộ cho cả đơn vị mình đấy!

Ngày đất nước thống nhất năm 1975, bà Hà trở về quê hương. Mẹ bà đã già đi nhiều nhưng vẫn nhận ra ngay chiếc khăn tay năm nào. Bà lặng lẽ trao lại cho mẹ và kể về những năm tháng trên Trường Sơn, về những người đồng đội đã cùng nhau vượt qua gian khó.

Giờ đây, ở tuổi ngoài bảy mươi, bà Lê Thị Thu Hà vẫn giữ chiếc khăn tay thêu hoa cúc trong một chiếc hộp gỗ nhỏ. Mỗi lần mở ra, bà lại nhớ về tuổi trẻ đầy gian khó nhưng cũng chan chứa nghĩa tình.

Bà xúc động nói:

“Chiếc khăn tay ấy không chỉ là món quà của mẹ, mà còn là ký ức của cả một thời hoa lửa. Nó nhắc tôi nhớ rằng, dù chiến tranh khốc liệt đến đâu, tình yêu thương và niềm tin vẫn luôn là sức mạnh giúp con người vượt qua tất cả.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn