CHIẾC KHĂN TAY THÊU TÊN
CHIẾC KHĂN TAY THÊU TÊN
Anh Phúc luôn mang theo một chiếc khăn tay màu trắng đã ngả vàng theo năm tháng.
Ở góc khăn có dòng chữ thêu vụng về tên anh bằng chỉ đỏ do người em gái tự tay làm trước ngày tiễn anh lên đường.
Những đêm nhớ nhà, anh thường lấy khăn ra lau mồ hôi rồi ngồi lặng rất lâu bên bếp lửa nhỏ.
Một chiến sĩ trẻ nhìn thấy liền hỏi: “Anh giữ kỹ vậy chắc quý lắm?”
Anh cười nhẹ: “Ừ, mang theo thấy như còn có gia đình bên cạnh.”
Ngoài trời, mưa rừng rơi lộp bộp trên mái tăng cũ kỹ.
Đêm ấy, đơn vị bị pháo kích bất ngờ khi đang trú quân bên triền núi.
Một thương binh bị mắc lại giữa giao thông hào đầy đất đá và khói bụi.
Anh Phúc lao xuống kéo đồng đội vào nơi an toàn giữa tiếng bom rung chuyển mặt đất.
Nhiều năm sau, chiếc khăn tay thêu tên vẫn còn là ký ức của thời hoa lửa.


