Chiếc khăn tay trên tuyến lửa
Năm ấy, cô gái trẻ vừa tròn đôi mươi xung phong lên đường làm nhiệm vụ. Công việc của cô và đồng đội là mở đường, san lấp hố bom, vận chuyển lương thực, đạn dược và bảo đảm giao thông trên tuyến đường chiến lược.
Những ngày cao điểm, máy bay địch liên tục đánh phá. Mỗi khi tiếng còi báo động vang lên, mọi người lại nhanh chóng tìm nơi trú ẩn. Khi bom vừa dứt, những cô gái TNXP lại chạy ra mặt đường.
Một đêm, sau một trận bom, cô phát hiện một đồng đội bị thương. Cô dùng chiếc khăn tay của mình để băng vết thương cho bạn.
Người đồng đội hỏi:
— “Khăn của cậu đâu rồi?”
Cô cười:
— “Khăn có thể mất, nhưng đồng đội thì nhất định không được mất.”
Nhiều năm sau chiến tranh, chiếc khăn tay năm ấy không còn nữa, nhưng câu nói vẫn được những người đồng đội nhớ mãi.



