Chiếc khăn tay trong ba lô người lính
Câu chuyện kể về chiếc khăn tay nhỏ mà người mẹ đã may cho con trai trước ngày lên đường nhập ngũ, trở thành kỷ vật gắn bó với người lính trong suốt những năm tháng chiến tranh
Cựu chiến binh Nguyễn Văn Hòa, sinh năm 1950, từng tham gia chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Ông kể rằng trước ngày lên đường nhập ngũ, mẹ ông đã thức suốt đêm để may cho ông một chiếc khăn tay bằng vải trắng.
Theo lời ông Hòa, chiếc khăn không có gì đặc biệt ngoài vài đường chỉ xanh mẹ thêu ở góc khăn và dòng chữ nhỏ ghi tên ông để khỏi thất lạc. Mẹ ông nói rằng mang theo chiếc khăn bên mình sẽ giống như luôn có mẹ ở cạnh.
Trong những năm tháng chiến đấu gian khổ, chiếc khăn tay ấy luôn được ông cất cẩn thận trong ba lô. Những lúc hành quân qua rừng sâu, trời mưa lạnh hoặc nắng nóng kéo dài, ông thường lấy khăn ra lau mặt rồi lại gấp gọn cất vào.
Ông nhớ nhất một lần đơn vị đang đóng quân gần bờ sông thì bất ngờ bị địch tập kích. Trong lúc di chuyển vội vàng, một người đồng đội của ông bị thương ở cánh tay và chảy rất nhiều máu. Không kịp tìm băng gạc, ông Hòa đã lấy chiếc khăn tay mẹ cho để buộc tạm vết thương cho đồng đội.
Nhờ được cầm máu kịp thời nên người đồng đội ấy đã qua khỏi. Sau này, mỗi khi nhắc lại chuyện cũ, người đồng đội ấy vẫn nói rằng mình không bao giờ quên chiếc khăn tay nhỏ đã cứu mạng mình giữa chiến trường.
Sau ngày hòa bình lập lại, ông Hòa trở về quê nhà. Chiếc khăn năm ấy không còn trắng như trước, đã cũ và sờn ở nhiều chỗ, nhưng ông vẫn giữ gìn rất cẩn thận. Với ông, đó không chỉ là món quà của mẹ mà còn là kỷ vật gợi nhớ về tình mẫu tử, tình đồng đội và những năm tháng chiến tranh không thể nào quên.



