CHIẾC KHĂN TAY TỪ QUÊ NHÀ
Trong những năm tháng làm nhiệm vụ trên tuyến Trường Sơn, bác Trần Văn Dũng luôn mang theo một chiếc khăn tay do mẹ tự may trước ngày lên đường nhập ngũ. Món quà nhỏ ấy đã trở thành nguồn động viên tinh thần theo bác trong suốt những năm chiến tranh.
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Từ những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ đến nay đã là mấy chục năm.
Mái tóc của bác Trần Văn Dũng đã bạc trắng.
Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở còn trẻ.
Nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng lái xe trên tuyến đường Trường Sơn, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm xúc động đặc biệt.
Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.
Đối với bác Dũng, chiếc khăn tay từ quê nhà là ký ức không thể nào quên.
Nhiều người sẽ nghĩ rằng một chiếc khăn tay chỉ là vật dụng bình thường.
Nhưng với người lính xa quê, đôi khi một món đồ nhỏ bé lại chứa đựng cả tình yêu thương của gia đình.
Ngày lên đường nhập ngũ, mẹ bác Dũng đã thức rất khuya.
Bà cẩn thận ngồi bên ngọn đèn dầu.
Từng đường kim, mũi chỉ được khâu thật tỉ mỉ.
Đến sáng hôm sau, bà trao cho con trai một chiếc khăn tay nhỏ.
Không có hoa văn cầu kỳ.
Không có gì đặc biệt.
Chỉ là một chiếc khăn vải trắng giản dị.
Khi trao chiếc khăn cho con, mẹ chỉ nhẹ nhàng nói:
“Giữ lấy làm kỷ niệm của gia đình.”
Bác Dũng khi ấy chỉ gật đầu.
Không ngờ rằng món quà ấy sẽ theo mình suốt những năm tháng chiến tranh.
Từ ngày vào đơn vị, chiếc khăn luôn được bác cất cẩn thận trong ba lô.
Sau này khi trở thành người lính lái xe Trường Sơn, nó lại được đặt trong cabin xe.
Đi đến đâu cũng mang theo.
Có những ngày hành quân dài.
Mồ hôi ướt đẫm khuôn mặt.
Bác lấy chiếc khăn ra lau.
Rồi lại gấp gọn cất vào túi áo.
Có những đêm ngồi nghỉ giữa rừng sâu.
Nhớ quê hương.
Nhớ cha mẹ.
Bác lại lấy chiếc khăn ra nhìn.
Chỉ vậy thôi cũng đủ khiến lòng thấy ấm áp hơn.
Điều đặc biệt là chiếc khăn ấy đã cùng bác đi qua rất nhiều cung đường.
Qua những mùa mưa Trường Sơn.
Qua những mùa khô đầy bụi đỏ.
Qua những đêm vận chuyển hàng hóa dưới ánh trăng mờ.
Theo thời gian, chiếc khăn không còn trắng như ban đầu.
Những mép khăn đã sờn.
Màu vải cũng cũ đi.
Nhưng bác chưa bao giờ nghĩ đến việc bỏ nó đi.
Bởi đó không chỉ là một chiếc khăn.
Đó là hình ảnh của mẹ.
Là quê hương Nam Định.
Là mái nhà nơi có những người thân luôn mong ngóng ngày trở về.
Có lần một đồng đội nhìn thấy chiếc khăn cũ kỹ ấy và hỏi:
“Sao giữ kỹ thế?”
Bác chỉ cười.
Rồi nhẹ nhàng đáp:
“Đây là một phần của quê nhà.”
Câu trả lời giản dị ấy khiến mọi người hiểu rằng mỗi người lính đều có một điều gì đó để nhớ.
Một điều gì đó để giữ gìn.
Một điều gì đó để làm động lực vượt qua những tháng ngày gian khó.
Sau ngày đất nước hòa bình, bác Dũng trở về quê hương.
Chiếc khăn tay năm ấy vẫn còn được giữ lại.
Dù đã cũ.
Dù thời gian đã để lại nhiều dấu vết.
Nhưng tình cảm chứa đựng trong đó vẫn còn nguyên vẹn.
Nhiều năm sau, khi nhìn lại chiếc khăn tay cũ, bác Dũng vẫn nhớ như in buổi sáng mẹ trao món quà trước ngày lên đường.
Bác thường nói:
“Có những món quà không quý ở giá trị vật chất, mà quý vì mang theo cả tình thương của gia đình.”
Và ký ức về chiếc khăn tay từ quê nhà vẫn mãi là một phần không thể nào quên trong cuộc đời người lính vận tải Trần Văn Dũng.



