Bài viết

CHIẾC KHĂN THÊU CỦA NGƯỜI CON GÁI HÀ NỘI

Lào Cai06/06/2026lưu thị huệ (xã Lâm Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾC KHĂN THÊU CỦA NGƯỜI CON GÁI HÀ NỘI

Nhân chứng kể lại: Bác Lê Hoài Nam (Cựu chiến binh Trung đoàn 48, Sư đoàn 320)

"Trong chiếc ba lô cóc sờn rách cùng tôi đi qua những trận chiến khốc liệt nhất ở Đường 9 và Nam Lào, có một báu vật mà tôi luôn nâng niu như sinh mạng: chiếc khăn tay bằng lụa trắng thêu hình một bông hoa hồng đỏ và hai chữ 'Chờ Anh' ở góc khăn. Đó là món quà chia tay của người bạn gái cùng phố Khâm Thiên trao cho tôi vào cái đêm mùa đông năm 1971, trước khi đoàn xe tân binh lăn bánh vào Nam.

Ở chiến trường, cuộc sống là những chuỗi ngày đối mặt với bom gầm pháo nổ, cái chết rình rập trong từng mét chiến hào. Mỗi khi dứt một trận đánh, khi tai còn ù đi vì tiếng nổ của bom tọa độ và mặt mũi sạm đen khói súng, tôi lại chui vào hầm chữ A, cẩn thận lấy chiếc khăn lụa ra ngắm nhìn. Sắc đỏ của bông hoa hồng thêu tay và mùi hương lụa cũ dường như có một phép màu, kéo tôi ra khỏi không khí ngột ngạt của cuộc chiến để trở về với những lối phố rợp bóng cây của Hà Nội thân yêu.

Mùa hè năm 1972, trong một trận đánh giáp lá cà chiếm lại cao điểm, một mảnh lựu đạn bắn trúng mạn sườn làm tôi gục xuống. Giữa cơn mê sảng vì mất máu, bàn tay tôi vẫn guốc chặt vào túi áo ngực, nơi để chiếc khăn thêu. Tôi tự nhủ mình không được nhắm mắt, mình phải sống để trở về gặp lại người con gái đã gửi gắm niềm tin vào chiếc khăn ấy.

Tôi may mắn được cứu sống. Chiếc khăn lụa trắng năm xưa giờ đã thấm máu chiến trường và ngả màu vàng ố vì thời gian, nhưng nó đã hoàn thành sứ mệnh thiêng liêng: bảo vệ trái tim của một người lính trẻ đi qua những năm tháng hoa lửa kiên cường nhất của đời mình."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn