CHIẾC KHĂN THỦ CỦA MẸ NGƯỜI TÀY
CHIẾC KHĂN THỦ CỦA MẸ NGƯỜI TÀY VÀ TRẠM GÁC ĐÊM THẤT KHÊ
Nhân chứng kể lại: Bác Hoàng Văn Sùng (Cựu chiến binh Trung đoàn 197, Lạng Sơn)
Bối cảnh lịch sử: Đầu tháng 3 năm 1979 tại hướng Thất Khê, sương muối luồn qua khe đá làm tay chân chiến sĩ tê dại. Đồng bào địa phương đã tìm mọi cách tiếp giữ hơi ấm cho bộ đội bám chốt.
"Đêm ấy trời lạnh như cắt ruột, tôi ngồi ôm khẩu AK bên hốc đá tiền tiêu, hàm răng va vào nhau lập cập. Giữa đêm khuya, mế già người Tày ở bản dưới chân cao điểm lội bộ lên trạm gác. Mế không nói nhiều, lặng lẽ tháo chiếc khăn chàm quấn đầu dầy dặn của mình ra, tự tay quấn hai vòng quanh cổ tôi rồi nhét thêm vào tay tôi một quả trứng gà luộc còn nóng hổi.
Chiếc khăn chàm thời hoa lửa đượm mùi chàm rừng và hơi ấm của mẹ đã giữ cho cuống họng tôi không bị ho, đôi bàn tay bớt cống rụt để tiếp tục bóp cò. Tình mẫu tử thiêng liêng nơi biên thùy ấy chính là lá chắn sưởi ấm lòng người chiến sĩ đi qua những đêm dài buốt giá."


