Cựu chiến binh

Chiếc Khăn Trong Mùa Đông

Câu chuyện kể về cựu chiến binh Trần Quốc Việt, một người lính thuộc thế hệ Bộ đội Cụ Hồ. Trong những năm chiến đấu, ông luôn mang theo chiếc khăn len do mẹ đan trước ngày nhập ngũ. Chiếc khăn không chỉ giúp ông vượt qua những đêm lạnh nơi chiến trường mà còn trở thành biểu tượng của tình mẹ, tình đồng đội và lời hứa trở về.

Tuyên Quang12/08/2026Xã Hữu Khuông (Đoàn xã Hữu Khuông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Trần Quốc Việt.

Năm tôi hai mươi hai tuổi, tôi nhận lệnh lên đường nhập ngũ. Trước ngày đi, mẹ ngồi bên bếp lửa và đưa cho tôi một chiếc khăn len màu nâu.

Mẹ nói:

“Trời lạnh thì quàng vào. Đừng để bị ốm.”

Tôi cầm chiếc khăn và cười:

“Con đi lính chứ có phải đi chơi đâu mà mẹ lo.”

Mẹ không nói gì, chỉ nhìn tôi thật lâu.

Tôi mang chiếc khăn theo mình.

Những năm tháng chiến đấu, có những đêm trời lạnh đến mức chúng tôi phải đốt lửa sưởi. Chiếc khăn len của mẹ trở thành vật quý giá nhất trong ba lô của tôi.

Trong đơn vị có một người bạn tên Nguyễn Văn Khôi. Khôi quê ở miền biển và rất nhớ nhà.

Một đêm mùa đông, Khôi bị cảm lạnh. Tôi tháo chiếc khăn đưa cho anh.

“Ông quàng đi.”

Khôi lắc đầu:

“Còn ông?”

“Tôi chịu lạnh quen rồi.”

Khôi cười:

“Sau này hòa bình, tôi sẽ trả.”

Tôi đáp:

“Nhớ nhé.”

Khôi đã không có cơ hội trả lại.

Một trận chiến xảy ra vài ngày sau đó. Khôi hy sinh khi đang làm nhiệm vụ.

Tôi giữ chiếc khăn bên mình.

Từ đó, chiếc khăn không chỉ là món quà của mẹ nữa.

Nó còn là kỷ vật của Khôi.

Những năm tiếp theo, mỗi khi trời lạnh, tôi lại quàng chiếc khăn.

Tôi cảm thấy như mẹ vẫn đang ở bên cạnh.

Và tôi cũng nhớ đến người bạn đã từng mượn nó.

Rồi chiến tranh kết thúc.

Tôi trở về quê.

Mẹ đã già hơn rất nhiều.

Bà nhìn thấy chiếc khăn trên cổ tôi và hỏi:

“Con vẫn giữ à?”

Tôi gật đầu.

Tôi kể cho mẹ nghe về Khôi.

Mẹ im lặng một lúc rồi nói:

“Vậy thì con cứ giữ nó. Có lẽ nó đã sưởi ấm cho cả hai đứa.”

Tôi không nói gì.

Tôi chỉ nắm lấy bàn tay mẹ.

Nhiều năm trôi qua.

Chiếc khăn đã cũ, sợi len đã xù lên và màu sắc cũng nhạt dần.

Nhưng tôi vẫn giữ nó trong chiếc hộp gỗ.

Bây giờ, mỗi khi mùa đông đến, tôi lại lấy chiếc khăn ra.

Tôi nhớ về những năm tháng tuổi trẻ.

Nhớ về mẹ.

Nhớ về Khôi.

Và nhớ về những người đồng đội đã cùng tôi đi qua chiến tranh.

Tôi hiểu rằng người lính có thể mang theo rất ít hành trang, nhưng trong trái tim họ luôn có cả quê hương.

Một chiếc khăn có thể rất nhỏ bé.

Nhưng nó có thể chứa đựng tình mẹ, tình bạn và cả ký ức của một đời người.

Tôi nhìn chiếc khăn trong tay và mỉm cười.

Chiến tranh đã qua từ lâu, nhưng hơi ấm của tình người vẫn còn ở lại — như chiếc khăn mẹ đan năm nào, luôn nhắc tôi về quê hương và những người đồng đội không bao giờ bị lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiếc Khăn Trong Mùa Đông | Câu chuyện thời hoa lửa