Cựu chiến binh

CHIẾC KHUNG CỬA KHÔNG CÓ CÁNH

Tuyên Quang13/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾC KHUNG CỬA KHÔNG CÓ CÁNH

Năm 1970, ở một làng nhỏ ven núi, có một người thợ mộc tên Lộc.

Ông chuyên làm cửa cho những căn nhà trong làng.

Nhưng có một chiếc khung cửa ông làm mãi vẫn chưa hoàn thành.

Đó là chiếc khung dành cho căn nhà của con gái ông.


Ngày người con gái lên đường, cô đứng trước khung cửa.

“Cha làm xong chưa?”

“Chưa.”

“Bao giờ con về thì làm tiếp nhé.”

Lộc cười.

“Được.”

Cô bước qua khung cửa.

Không có cánh cửa.

Chỉ có một khoảng trống nhìn ra con đường.


Những năm sau đó, Lộc vẫn để nguyên như vậy.

Mỗi sáng, ông quét sân.

Mỗi chiều, ông nhìn qua khung cửa.

Người hàng xóm hỏi:

“Không lắp cửa à?”

Ông đáp:

“Chờ con tôi về.”


Thư của cô gửi về không nhiều.

Có lần cô viết:

“Cha nhớ ăn cơm đúng giờ.”

Có lần:

“Con vẫn khỏe.”

Lá cuối cùng đến vào một ngày mưa.

Không có lời hẹn.

Chỉ có một câu:

“Nếu có ngày con không về, cha đừng đóng cửa.”

Lộc đọc đi đọc lại.


Cô không trở về.

Nhưng Lộc vẫn không lắp cửa.

Nhiều năm trôi qua.

Căn nhà cũ xuống cấp.

Khung cửa vẫn đứng đó.

Không cánh.

Không then.

Không khóa.


Một đêm mưa, một cậu bé trong làng chạy đến.

Cậu bị lạc.

Lộc mở cửa cho cậu vào.

“Nhà cháu ở đâu?”

Cậu bé nói tên làng bên.

Đêm quá tối, Lộc bảo:

“Ở lại đây sáng mai rồi về.”

Cậu bé ngủ trong căn phòng cũ.

Sáng hôm sau, gia đình cậu tìm đến.

Người mẹ cúi đầu cảm ơn.

Lộc chỉ nói:

“Không có gì.”


Từ đó, nếu có người đi đường gặp mưa hoặc tối quá không thể về, họ đều ghé căn nhà ấy.

Lộc luôn mở cửa.

Thậm chí ông còn kê thêm một chiếc giường nhỏ.


Một người hỏi:

“Bác không sợ người lạ sao?”

Lộc lắc đầu.

“Con gái tôi từng đi qua một cánh cửa.”

“Rồi sao?”

“Có người đã mở cửa cho nó.”

Ông nhìn ra khoảng trống.

“Thì bây giờ tôi mở cửa cho người khác.”


Lộc mất nhiều năm sau.

Căn nhà được người cháu sửa lại.

Nhưng chiếc khung cửa vẫn không lắp cánh.

Bên trên có một tấm bảng nhỏ:

“Cửa không cần cánh vẫn có thể mở.”


Nhiều thế hệ sau, ngôi nhà trở thành một điểm nghỉ chân của người dân.

Không ai biết người đầu tiên được Lộc cho trú mưa là ai.

Chỉ biết mỗi khi trời tối, bên trong căn nhà luôn có một ngọn đèn.

Ai đi ngang cũng có thể bước vào.

Không cần hỏi tên.

Không cần giải thích.


Một buổi chiều, một cô bé đứng trước chiếc khung cửa.

Cô hỏi:

“Cửa này bị mất cánh à?”

Người trông nhà cười.

“Không.”

“Thế tại sao không có cửa?”

“Vì chủ nhà ngày trước không muốn đóng.”

“Ông ấy chờ ai ạ?”

“Con gái.”

“Cô ấy có về không?”

Người trông nhà lắc đầu.

“Không.”

Cô bé im lặng.

Rồi hỏi:

“Vậy ông ấy chờ đến bao giờ?”

Người trông nhà nhìn khoảng trời bên ngoài.

“Đến khi ông nhận ra rằng có những người không thể trở về.”

“Sau đó thì sao?”

“Ông để cánh cửa ấy cho tất cả mọi người.”


Chiều xuống.

Một người lữ khách đi ngang qua.

Trời bắt đầu mưa.

Ngọn đèn trong căn nhà được thắp lên.

Cánh cửa không có cánh vẫn mở.

Và từ rất lâu rồi,

nó không còn là cánh cửa của một gia đình.

Nó trở thành một lời nhắc rằng:

Có những mất mát không thể thay đổi.

Nhưng từ mất mát ấy, con người vẫn có thể học cách trở thành nơi trú chân cho người khác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHIẾC KHUNG CỬA KHÔNG CÓ CÁNH | Câu chuyện thời hoa lửa