CHIẾC KHUNG CỬA MÀU XANH
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Ngôi nhà của một gia đình nhỏ có chiếc khung cửa được sơn màu xanh. Người con trai rất thích màu ấy. Mỗi lần về nhà, anh đều đứng bên cửa nhìn ra con đường trước sân.
Một ngày trước khi lên đường, anh tự tay sơn lại khung cửa.
Mẹ hỏi:
“Con sơn làm gì?”
Anh cười:
“Để lúc về nhìn cho đẹp.”
Người mẹ không ngờ đó lại là lần cuối cùng con trai đứng bên khung cửa ấy.
Sau ngày anh hy sinh, chiếc cửa vẫn được giữ nguyên.
Mưa nắng làm lớp sơn bong dần.
Người mẹ nhiều lần muốn sơn lại nhưng rồi lại thôi.
Bà nói:
“Cứ để vậy.”
Nhiều năm sau, những đứa cháu lớn lên. Một lần chúng hỏi vì sao cửa nhà lại có màu xanh cũ kỹ.
Bà kể câu chuyện về người con.
Một đứa trẻ đưa tay sờ lên lớp sơn đã bạc.
Nó nói:
“Vậy là chú tự sơn à?”
Bà gật đầu.
“Ừ. Chú bảo khi về sẽ nhìn thấy.”
Đứa trẻ nhìn ra con đường.
Không ai biết người thanh niên ngày ấy đã từng đứng ở đó bao nhiêu lần, đã nhìn về phía nào và đã mong ngày trở về ra sao.
Chiếc khung cửa vẫn ở đó.
Nó không còn đẹp như ngày xưa.
Nhưng với gia đình, đó là một phần của căn nhà và cũng là một phần của ký ức.
Có những người không trở về, nhưng họ để lại một dấu vết rất nhỏ trong chính ngôi nhà mình từng sống.



