Chiếc Khung Thêu Của Mẹ
Mùa xuân năm 1968, tại một vùng quê ven sông Tiền, những ngày chiến tranh khiến nhiều gia đình phải chia xa. Người ra tiền tuyến, người ở lại chăm sóc cha mẹ già và nuôi dạy con nhỏ. Dẫu cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, trong mỗi mái nhà vẫn luôn có những bàn tay cần mẫn gìn giữ nếp sống bình dị.
Chiến sĩ thông tin Võ Thị Hạnh, hai mươi ba tuổi, quê ở Bến Tre, mang theo trong ba lô một chiếc khung thêu bằng tre nhỏ.
Đó là món quà mẹ trao.
Vào buổi tối trước ngày cô lên đường.
Mẹ dặn:
"Khi."
"Rảnh."
"Con hãy."
"Thêu."
"Để lòng."
"Được."
"Bình yên."
Những đêm hiếm hoi không có báo động.
Hạnh lấy chiếc khung thêu ra.
Dùng những sợi chỉ còn sót lại.
Thêu từng cánh hoa nhỏ lên mảnh vải cũ.
Đồng đội nhìn.
Ai cũng ngạc nhiên.
"Giữa."
"Chiến trường."
"Mà còn."
"Thêu."
"Được sao?"
Hạnh mỉm cười.
"Nếu."
"Mình."
"Còn biết."
"Tạo nên."
"Điều đẹp."
"Thì."
"Chiến tranh."
"Chưa thể."
"Lấy hết."
"Niềm tin."
Một hôm.
Một nữ y tá buồn vì nhớ nhà.
Hạnh lặng lẽ tháo bông hoa vừa thêu xong.
May lên chiếc khăn tay của bạn.
Người y tá ôm lấy chiếc khăn.
Mắt đỏ hoe.
"Nhìn."
"Bông hoa."
"Tôi nhớ."
"Mẹ."
"Của mình."
Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về nữ tướng Nguyễn Thị Định, người luôn động viên phụ nữ miền Nam vừa kiên cường chiến đấu, vừa gìn giữ những giá trị tốt đẹp của cuộc sống.
Ông nói:
"Sức mạnh."
"Của người."
"Phụ nữ."
"Không chỉ."
"Ở lòng."
"Dũng cảm."
"Mà còn."
"Ở sự."
"Yêu thương."
Hạnh nhìn chiếc khung thêu đã nhẵn bóng.
Cô hiểu rằng.
Một mũi chỉ nhỏ.
Cũng có thể khâu liền những nỗi nhớ.
Sau ngày đất nước thống nhất, Hạnh mở một lớp dạy thêu miễn phí cho các em nhỏ trong xã.
Chiếc khung tre năm xưa được treo ngay ngắn trên bức tường gỗ.
Một bé gái hỏi:
"Cô ơi."
"Sao."
"Chiếc khung."
"Cũ vậy."
"Mà cô."
"Không đổi?"
Hạnh mỉm cười.
Nhẹ nhàng đặt tay lên chiếc khung.
"Vì."
"Nó từng."
"Giữ."
"Không chỉ."
"Sợi chỉ."
"Mà còn."
"Giữ."
"Niềm hy vọng."
"Của cô."
Ngoài hiên, những khóm hoa mười giờ đang nở rực dưới nắng.
Tiếng trẻ em ríu rít vang lên trong sân.
Hạnh nhìn nụ cười của các em.
Cô hiểu rằng, trong thời hoa lửa, có những người đã âm thầm gìn giữ vẻ đẹp của cuộc sống bằng đôi bàn tay khéo léo và trái tim nhân hậu. Một chiếc khung thêu mộc mạc không chỉ kết nên những bông hoa trên vải, mà còn dệt nên niềm tin vào một ngày mai yên bình.



