Chiếc khuy áo bằng đồng và lời gởi gắm bên dòng sông lịch sử
Câu chuyện về kỷ vật cuối cùng và lời thề giữa lòng chiến sĩ.
Trong chiến tranh, ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như sợi chỉ. Nhiều khi, một kỷ vật nhỏ bé để lại trên thi hài người lính ngã xuống lại trở thành manh mối duy nhất giúp đồng đội và gia đình tìm về cội nguồn yêu thương.
Bác Phạm Văn Đạt (cựu chiến binh chiến trường Bình Trị Thiên, hiện mang thương tật chiến tranh hạng 4/4) nghẹn ngào kể lại ký ức về người đồng đội thân thiết tên là Toàn:
Kỷ vật thiêng liêng: Trong một trận đánh bảo vệ bờ bắc sông Thạch Hãn năm 1972, Toàn bị thương nặng do mảnh pháo cao xạ. Trước khi trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay đồng đội, Toàn cởi chiếc khuy áo bằng đồng trên chiếc áo trận đã rách bươm, đặt vào lòng bàn tay bác Đạt và thều thào: "Nhắn... nhắn với u ở quê nhà là con đã hoàn thành nhiệm vụ... Chiếc khuy áo này giữ giùm con để làm kỷ niệm...".
Mãi đến nhiều năm sau ngày đất nước hòa bình, bác Đạt đã lặn lội tìm về vùng quê lúa Thái Bình, trao lại chiếc khuy áo nhỏ bé ấy cho người mẹ già tóc bạc trắng. Giây phút người mẹ nghẹn ngào áp chiếc khuy áo vào ngực, gọi tên con trong tiếng nấc nghẹn, ai nấy có mặt đều không cầm được nước mắt. Đó không chỉ là kỷ vật chiến tranh, mà là hiện thân của trọn vẹn hiếu nghĩa, tình người và sự hy sinh cao cả.



