CHIẾC KIM ĐĨA HÁT TỰ CHẾ VÀ BẢN TÌNH CA TRONG HANG ĐÁ
CHIẾC KIM ĐĨA HÁT TỰ CHẾ VÀ BẢN TÌNH CA TRONG HANG ĐÁ
Nhân chứng kể lại: Cô Lê Thị Tú (Cựu nữ thanh niên xung phong Binh trạm 12, Đường 20 Quyết Thắng)
"Sống dưới hang đá Trường Sơn những năm 1969, giải trí lớn nhất của cả đại đội chúng tôi là một chiếc máy hát chạy bằng cót cũ kỹ. Khổ nỗi, qua nhiều lần di chuyển tránh bom, chiếc kim đọc đĩa bằng hợp kim đã bị gãy mất, máy hát trở thành một khối sắt câm lặng.
Cậu chiến sĩ công binh tên Toàn đã nghĩ ra cách: lấy một chiếc gai cây sấu già rừng, gọt giũa thật thanh, thật nhọn, rồi dùng băng keo quấn chặt vào đầu cần đọc đĩa. Khi tiếng cót rít lên, chiếc gai sấu chạm vào rãnh đĩa, thật kỳ diệu, tiếng hát của nghệ sĩ Thanh Huyền bài 'Quảng Bình quê ta ơi' cất lên trong trẻo, vang vọng khắp vách hang đá.
Chiếc kim đĩa hát bằng gai rừng thời hoa lửa ấy tuy cứ sau hai bài hát lại phải thay một chiếc gai mới, nhưng nó đã mang lại những phút giây hạnh phúc vô bờ bến cho những người lính trẻ. Giữa bộn bề bom đạn và cái chết cận kề, âm nhạc truyền đi từ chiếc gai rừng ấy chính là minh chứng cho tâm hồn lãng mạn, yêu đời và không bao giờ chịu khuất phục của thanh xuân thời chiến."



