Chiếc Kim Khâu Trong Hộp Thuốc Quân Y
Một chiếc kim khâu nhỏ được đặt trong hộp thuốc quân y đã giúp cứu nhiều đồng đội trong những lần cấp cứu dã chiến. Trong thời hoa lửa, đôi khi sự sống được giữ lại bằng những mũi khâu vội giữa rừng sâu.
Năm 1970. Nguyễn Văn Thao là chiến sĩ quân y của một đơn vị hoạt động trong vùng rừng núi. Anh mang theo một túi thuốc nhỏ. Trong đó có bông, gạc, thuốc sát trùng và một chiếc kim khâu. Kim được buộc vào một mảnh vải nhỏ để không bị lẫn. Chiến sĩ trẻ tên Lê Văn Hùng từng hỏi: — Sao lại cần kim khâu trong hộp thuốc vậy anh? Thao đáp: — Để giữ lại những gì còn cứu được. Một lần. Đơn vị gặp tình huống khẩn cấp sau một chặng hành quân. Có đồng đội bị thương do trượt ngã. Vết rách dài ở cánh tay. Không thể chờ đưa về tuyến sau. Thao nhanh chóng xử lý. Rửa vết thương. Sát trùng. Rồi dùng kim khâu để khâu lại vết rách. Từng mũi nhỏ. Cẩn thận. Chậm rãi nhưng chắc chắn. Chiến sĩ bị thương cắn răng chịu đựng. Một người đứng bên nói nhỏ: — Ở đây mà cũng làm được vậy sao? Thao chỉ trả lời: — Còn sống là còn phải giữ lại. Sau nhiều ngày. Vết thương ổn định dần. Không nhiễm trùng nặng. Cả đơn vị thở phào. Hùng nói: — Nhờ cái kim nhỏ đó mà giữ được người. Thao lắc đầu: — Không phải kim giữ được người. — Là mình không bỏ cuộc. Sau nhiều năm chiến tranh. Ông Nguyễn Văn Thao vẫn giữ chiếc kim khâu trong hộp thuốc cũ. Được bọc kỹ trong vải. Không còn dùng nữa. Con cháu hỏi: — Sao ông giữ cái kim nhỏ xíu này? Ông nói: — Vì nó từng giúp ông giữ lại những người đồng đội trong những lúc không có đủ mọi thứ cần thiết. Chiếc kim khâu trong hộp thuốc quân y ấy. Không chỉ khâu vết thương. Mà còn khâu lại sự sống giữa thời hoa lửa, nơi từng mũi chỉ đều mang theo hy vọng.



