CHIẾC KÍNH LÃO VÀ BỨC THƯ CUỐI CỦA NGƯỜI CHA LÍNH
Chiếc kính lão và bức thư viết dở trở thành di vật cuối cùng của người cha ra trận khi tuổi đã xế chiều.
Cha ông Trọng nhập ngũ khi đã ngoài bốn mươi, mắt kém, phải mang theo chiếc kính lão gọng đồi mồi. Trước ngày đi, ông ngồi viết thư cho vợ con, chữ run run, phải dừng nhiều lần để lau kính. Bức thư chưa viết xong thì còi tập trung vang lên.
Nhiều tháng sau, giấy báo tử về cùng một gói đồ nhỏ: chiếc kính lão nứt một bên tròng và bức thư gấp làm tư, dừng lại ở dòng: “Nếu cha không về…”. Không có dòng tiếp theo.
Mẹ ông Trọng gấp thư lại, cất vào hộp gỗ, không đọc thêm. Chiếc kính được đặt bên cạnh, như thể người cha chỉ vừa ra ngoài. Mỗi năm giỗ, bà lấy kính ra lau, đặt lên bàn thờ.
Ông Trọng lớn lên cùng câu hỏi chưa có lời đáp. Nhưng rồi ông hiểu: bức thư dở dang ấy chính là sự hy sinh trọn vẹn. Người cha đã gửi lại cuộc đời mình ở chiến trường, để con cái được sống trong hòa bình.


