Chiếc la bàn cũ
Ông Ba là người lớn tuổi nhất trong tổ trinh sát. Ông luôn mang theo một chiếc la bàn cũ, vỏ đã trầy xước, kim chỉ không còn nhạy như trước. Có lần, một người lính trẻ hỏi: “La bàn này còn chính xác không?” Ông Ba cười: “Không hoàn toàn. Nhưng đủ để biết hướng.” Trong một chuyến đi, họ bị lạc giữa rừng sâu sau khi tránh một cuộc càn quét. Bản đồ ướt, dấu đường biến mất. Mọi ánh mắt đều hướng về ông Ba. Ông lấy la bàn ra, nhìn thật lâu. Kim rung nhẹ, rồi dừng lại. Ông chỉ về một hướng: “Đi thô
Ông Ba là người lớn tuổi nhất trong tổ trinh sát. Ông luôn mang theo một chiếc la bàn cũ, vỏ đã trầy xước, kim chỉ không còn nhạy như trước.
Có lần, một người lính trẻ hỏi: “La bàn này còn chính xác không?”
Ông Ba cười: “Không hoàn toàn. Nhưng đủ để biết hướng.”
Trong một chuyến đi, họ bị lạc giữa rừng sâu sau khi tránh một cuộc càn quét. Bản đồ ướt, dấu đường biến mất. Mọi ánh mắt đều hướng về ông Ba.
Ông lấy la bàn ra, nhìn thật lâu. Kim rung nhẹ, rồi dừng lại. Ông chỉ về một hướng: “Đi thôi.”
Họ đi suốt nhiều giờ, xuyên qua những khu rừng rậm rạp. Có lúc tưởng như đi sai, nhưng không ai dừng lại.
Cuối cùng, họ gặp lại đơn vị. Người lính trẻ nhìn ông Ba, ánh mắt đầy kính phục.
Ông chỉ cười, gõ nhẹ vào chiếc la bàn: “Không phải nó dẫn đường, mà là mình tin vào hướng mình chọn.”
Chiếc la bàn cũ không hoàn hảo, nhưng chính niềm tin đã biến nó thành thứ không thể thiếu.


