Chiếc La Bàn Gỗ Và Bản Đồ Trong Trí Nhớ
Làm công tác trinh sát quân báo giữa rừng sâu Nam Lào, thử thách lớn nhất không phải là quân địch mà là sự lạc hướng giữa đại ngàn âm u. Trong một lần thâm nhập sâu vào khu vực tập trung xe bọc thép của địch, chiếc la bàn của tôi bị hỏng do va đập. Giữa rừng rậm không thấy mặt trời, chỉ cần đi chệch một vài mét là có thể bước thẳng vào bãi mìn hoặc ổ phục kích của địch.
Trong cái khó ló cái khôn, tôi nhớ lại bài học của cha ông: dùng rêu bám trên gốc cây và hướng chảy của các con suối nhỏ để định vị. Tôi đã tự đẽo một chiếc "la bàn gỗ" thô sơ để đánh dấu các cột mốc đã đi qua. Toàn bộ sơ đồ bố phòng, số hiệu xe tăng và vị trí hầm chỉ huy địch tôi không dám ghi chép ra giấy vì sợ rơi vào tay chúng, tất cả phải được ghi lại bằng "bản đồ trong trí nhớ".
Suốt ba ngày đêm nhịn đói, chỉ uống nước suối và nhai lá rừng, tôi đã luồn lách qua các chốt chặn của địch để về đến căn cứ. Những thông tin "sống" ấy đã giúp pháo binh ta nã đạn chính xác, tiêu diệt toàn bộ cụm cứ điểm của địch ngay khi chúng chưa kịp triển khai. Chiếc la bàn gỗ ấy tôi vẫn giữ đến tận bây giờ, nó nhắc nhở tôi rằng: Trong bất kỳ nghịch cảnh nào, nếu trí tuệ còn tỉnh táo và ý chí còn vững vàng, người lính sẽ luôn tìm thấy đường về với chiến thắng.



