CHIẾC LA BÀN IM TIẾNG: THƯỢNG SỸ QUÂN LỰC ĐÀM SỸ NHIÊN
CHIẾC LA BÀN IM TIẾNG: THƯỢNG SỸ QUÂN LỰC ĐÀM SỸ NHIÊN
Có những cuộc đời lính khép lại khi đất nước vừa bước qua những ngày đầu tiên thống nhất toàn vẹn, dẫu súng lớn đã im tiếng ở các thành phố lớn nhưng những vết thương âm thầm nơi vùng biên vẫn rỉ máu. Câu chuyện đắng cay mà kiêu hùng ấy thuộc về anh Đàm Sĩ Nhiên, sinh năm 1944 tại mảnh đất giàu truyền thống cách mạng xã Nghĩa Bình, huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An. Là một Thượng sỹ Quân lực dạn dày sương gió thuộc đơn vị D26 BT34, anh Nhiên bước vào cuộc chiến đấu giữ bình yên biên giới khi tuổi đời đã ba mươi hai – độ tuổi của một người đàn ông trụ cột gia đình với bao gánh nặng toan lo. Anh ngã xuống ngày 06 tháng 02 năm 1976.
Nhiệm vụ của người lính quân lực, hậu cần nơi biên viễn vô cùng gian khổ và hiểm nguy khi phải liên tục di chuyển qua các vùng rừng rậm rải mìn dày đặc để tiếp tế trang thiết bị, lập sơ đồ lưu chuyển quân lực cho toàn tuyến. Ngày 6 tháng 2 năm 1976, trong một chuyến khảo sát trận địa chốt phòng ngự, toán công tác của anh Nhiên lọt vào tầm ngắm của hỏa lực thám báo địch phục kích kích nổ mìn định hướng. Một mảnh mìn ác nghiệt văng trúng ngực trái khiến anh ngã gục ngay bên lối mòn đầy gai gai rậm.
Trong những giây phút cuối cùng giữa rừng sâu mịt mùng sương muối, anh Nhiên không một lời than khóc oán ca. Anh run rẩy ôm chặt chiếc cặp da chứa đầy tài liệu quân lực bảo mật của đơn vị vào lòng. Chi tiết biểu tượng xé lòng chính là khi đội quy tập tìm thấy anh dưới hố mìn, chiếc la bàn quân sự bám đầy khói súng dẫu kính đã vỡ vụn, kim chỉ hướng bị kẹt chặt bởi vệt máu khô của anh nhưng mũi kim vẫn chỉ đúng hướng chính Bắc – hướng về mảnh đất quê nhà Nghĩa Bình thân thương. Thượng sỹ Đàm Sỹ Nhiên nằm lại ở tuổi ba mươi hai, gửi lại một khoảng khoảng lặng đau đớn thời hậu chiến, nhắc nhở chúng ta sống sao cho xứng đáng với những dặm đường bình yên ngày hôm nay.



