Chiếc la bàn không còn kim chỉ hướng
Một chiếc la bàn bị hỏng kim chỉ hướng trong một trận hành quân đã không còn giá trị dẫn đường, nhưng lại trở thành vật kỷ niệm thiêng liêng của người lính trinh sát. Câu chuyện của ông Lê Văn Dũng là ký ức sâu sắc về bản lĩnh, sự tin tưởng đồng đội và khả năng “tìm đường bằng niềm tin” giữa rừng sâu Trường Sơn.
Năm 1973, ông Lê Văn Dũng cùng tổ trinh sát thực hiện nhiệm vụ bám nắm địa hình, dẫn đường cho đơn vị chủ lực ở khu vực rừng sâu Tây Nguyên. Đây là vùng rừng rậm, ít dấu mốc, lại thường xuyên có mưa lớn khiến việc định hướng vô cùng khó khăn.
Trong tổ có chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Tài, quê ở Thái Bình, người được giao giữ chiếc la bàn của cả nhóm – vật dụng quan trọng nhất trong mỗi lần hành quân.
Một lần vượt suối trong đêm, cả tổ bị trượt chân khi nước lũ đổ về bất ngờ. Chiếc ba lô của Tài bị cuốn đi một đoạn, khi tìm lại được thì la bàn đã bị nước vào, kim chỉ hướng đứng im.
Tài lo lắng nói:
– Giờ không có la bàn thì biết đi hướng nào?
Ông Lê Văn Dũng bình tĩnh nhìn lên bầu trời, rồi chỉ tay về phía những tán cây rừng:
– La bàn hỏng rồi thì mình dùng cách của người lính ngày xưa. Nhìn sao, nhìn rêu, nhìn dòng nước chảy mà đi.
Cả tổ nhìn nhau, rồi gật đầu. Không ai hoảng loạn. Họ chia nhau quan sát, ghi nhớ dấu rừng, dùng kinh nghiệm để tiếp tục hành quân.
Suốt nhiều ngày sau đó, tổ trinh sát vẫn hoàn thành nhiệm vụ đúng kế hoạch. Chiếc la bàn hỏng được Tài giữ lại, bọc trong túi vải nhỏ, như một lời nhắc nhở về lần “tìm đường không cần kim chỉ hướng”.
Ông Dũng nhớ lại:
“Điều quan trọng nhất không phải là thiết bị, mà là sự tin tưởng giữa đồng đội. Khi không còn la bàn, chúng tôi vẫn có thể tìm ra hướng đi vì chúng tôi tin vào nhau.”
Một năm sau, trong một trận chiến ác liệt, Nguyễn Văn Tài hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Chiếc la bàn hỏng được đồng đội mang về trao lại cho gia đình anh.
Sau ngày hòa bình, ông Lê Văn Dũng nhiều lần về thăm gia đình đồng đội cũ. Mỗi lần nhìn lại chiếc la bàn, ông vẫn không quên những ngày băng rừng gian khổ ấy.
Ông xúc động nói:
“Chiếc la bàn không còn kim chỉ hướng, nhưng nó lại giúp chúng tôi nhớ rằng trong chiến tranh, thứ dẫn đường quan trọng nhất chính là niềm tin và tình đồng đội.”



