chiếc la bàn lệch kim ở điểm cao 723
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại, có những đơn vị trinh sát làm nhiệm vụ mở đường, dẫn lối và xác định tọa độ cho các binh đoàn hành quân. Giữa rừng sâu, khi bản đồ có thể bị ướt, khi dấu vết dễ bị xóa bởi mưa bom và thời tiết, thì một chiếc la bàn nhỏ đôi khi là tài sản quan trọng nhất của cả tổ.
Năm 1970, tại một tổ trinh sát hoạt động ở khu vực biên giới Tây Nguyên có chiến sĩ trẻ tên là Trần Văn Khoa. Anh quê ở Bình Định, vốn yêu thích địa lý và có trí nhớ rất tốt về địa hình.
Khi nhập ngũ, Khoa được giao nhiệm vụ dẫn đường và xác định tọa độ cho các mũi hành quân.
Anh luôn mang theo bên mình một chiếc la bàn cũ đã qua nhiều lần sửa chữa, mặt kính trầy xước nhưng kim vẫn hoạt động.
Ngoài la bàn, anh còn có một quy ước đặc biệt với đồng đội: mỗi điểm quan trọng trên đường hành quân sẽ được đánh dấu bằng một hòn đá xếp riêng để tránh nhầm lẫn khi quay lại.
Mùa khô năm 1970, đơn vị nhận nhiệm vụ mở một tuyến hành quân mới qua khu vực núi cao hiểm trở, nơi địch thường xuyên thả quân thám sát và phục kích.
Địa hình phức tạp, rừng rậm che khuất tầm nhìn, khiến việc xác định phương hướng trở nên vô cùng khó khăn.
Một buổi sáng, khi tổ trinh sát tiến lên điểm cao 723 để xác định hướng tuyến đường, Khoa phát hiện chiếc la bàn của mình bắt đầu lệch kim bất thường.
Kim la bàn quay chậm, không ổn định, đôi khi dừng lại sai hướng so với thực tế.
Điều này có thể khiến cả đơn vị đi lệch tuyến và rơi vào khu vực nguy hiểm.
Khoa lập tức dừng lại, kiểm tra lại mọi yếu tố xung quanh.
Anh nhận ra khu vực này có nhiều mỏ quặng sắt tự nhiên, gây nhiễu từ trường, khiến la bàn hoạt động sai lệch.
Không thể dựa hoàn toàn vào thiết bị, anh buộc phải chuyển sang quan sát địa hình, hướng mặt trời và dòng chảy suối để xác định phương hướng.
Từ đó, mỗi đoạn đường mới mở, Khoa đều phải kết hợp nhiều phương pháp để đảm bảo chính xác.
Đồng thời, anh dùng những hòn đá xếp thành ký hiệu dọc đường đi, đánh dấu các điểm an toàn cho đơn vị phía sau.
Một ngày, khi đang dẫn đường qua sườn núi dốc, tổ trinh sát phát hiện dấu vết di chuyển của địch gần khu vực tuyến hành quân dự kiến.
Nếu đi theo hướng cũ, toàn bộ đơn vị có thể rơi vào ổ phục kích.
Khoa lập tức điều chỉnh tuyến đường, dẫn tổ đi vòng qua một khe núi hẹp nhưng an toàn hơn.
Tuy nhiên, con đường mới lại rất nguy hiểm do đá lở và dễ mất dấu.
Trong lúc đang kiểm tra lại hướng đi, một trận pháo kích bất ngờ nổ gần khu vực điểm cao.
Đất đá rung chuyển, nhiều ký hiệu đá đánh dấu bị vùi lấp hoặc xô lệch.
Chiếc la bàn lúc này vẫn tiếp tục hoạt động sai lệch do nhiễu từ trường.
Trong tình huống đó, Khoa buộc phải tự mình xác định lại toàn bộ tuyến đường từ đầu, dựa vào trí nhớ và những dấu mốc tự nhiên còn lại.
Anh bò lên các mỏm đá cao, xác định hướng rừng, rồi quay lại dẫn tổ tiếp tục mở đường.
Nhờ sự bình tĩnh và quyết đoán ấy, đơn vị đã tránh được khu vực phục kích và hoàn thành việc mở tuyến an toàn cho binh đoàn phía sau.
Nhưng trong một lần quay lại để kiểm tra dấu mốc cuối cùng sau trận pháo kích, Khoa bị thương nặng do đất đá sạt lở.
Anh vẫn cố giữ chiếc la bàn trong tay, nhưng kim la bàn đã dừng hẳn ở một hướng cố định.
Sau trận đánh, tuyến đường hành quân được bảo toàn và trở thành một mắt xích quan trọng trong chiến dịch.
Những người lính đi qua điểm cao 723 sau này vẫn nhớ về “chiếc la bàn lệch kim ở điểm cao 723” như một ký ức không thể nào quên.
Họ gọi Trần Văn Khoa là “người giữ hướng đi của cả binh đoàn” — bởi giữa rừng sâu và hỗn loạn, anh đã dùng cả trí tuệ và sự bình tĩnh của mình để giữ cho con đường không bao giờ lạc hướng.
Câu chuyện ấy là hình ảnh của thời hoa lửa — nơi mỗi quyết định đúng đắn giữa bom đạn đều có thể mở ra con đường sống cho cả tập thể.



