Bài viết

chiếc la bàn nứt trong lòng tay người dẫn đường

Ninh Bình18/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ
chiếc la bàn nứt trong lòng tay người dẫn đường

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giữa rừng núi Trường Sơn hiểm trở, việc xác định phương hướng trong hành quân là yếu tố sống còn. Chỉ cần lệch vài độ trên la bàn cũng có thể khiến cả đơn vị đi lạc vào vùng nguy hiểm hoặc mất liên lạc với tuyến chính.

Năm 1971, tại một tổ dẫn đường thuộc chiến trường Tây Nguyên có chiến sĩ trẻ tên là Đoàn Văn Phúc. Anh quê ở Gia Lai, lớn lên giữa núi rừng nên rất giỏi định hướng bằng địa hình tự nhiên, nhưng vẫn luôn dựa vào la bàn để đảm bảo độ chính xác cao nhất.

Phúc được giao nhiệm vụ dẫn đường cho một đơn vị hành quân bí mật vượt qua khu rừng dày để tiếp cận điểm tập kết an toàn.

Vật dụng quan trọng nhất của anh là một chiếc la bàn nhỏ đã cũ, mặt kính có một vết nứt mảnh nhưng kim vẫn còn hoạt động ổn định.

Chiếc la bàn ấy được anh giữ trong túi áo ngực, luôn đặt sát người như một “con mắt thứ hai” giữa rừng sâu.

Mùa mưa năm 1971, khu vực hành quân bị địch tăng cường thả pháo sáng và truy quét đường mòn.

Địa hình rừng thay đổi nhanh, nhiều lối đi cũ bị xóa dấu bởi mưa lớn và cây đổ.

Đơn vị buộc phải đi theo tuyến đường hoàn toàn mới, chưa từng được kiểm tra kỹ.

Phúc đi trước mở đường, vừa quan sát địa hình vừa kiểm tra hướng đi bằng la bàn.

Một buổi chiều, khi đang vượt qua đoạn dốc đá trơn trượt, một loạt bom nổ gần khu vực khiến đất đá rung chuyển dữ dội.

Phúc bị ngã, chiếc la bàn rơi xuống đá và mặt kính bị nứt thêm một đường lớn.

Kim la bàn bắt đầu dao động bất thường, khiến việc xác định phương hướng trở nên khó khăn hơn trước.

Nếu không xử lý kịp, cả đơn vị phía sau có thể bị lệch hướng giữa rừng sâu.

Phúc lập tức dừng lại, dùng tay che gió và ánh sáng để quan sát lại kim la bàn nhiều lần, đồng thời đối chiếu với vị trí các ngọn núi và dòng suối xung quanh.

Anh nhận ra la bàn không còn hoàn toàn chính xác, nhưng vẫn có thể dùng làm tham chiếu kết hợp với địa hình.

Trong điều kiện nguy hiểm, Phúc quyết định vừa dẫn đường theo địa vật, vừa điều chỉnh hướng theo từng đoạn ngắn thay vì phụ thuộc hoàn toàn vào thiết bị.

Khi trời tối dần, pháo sáng của địch liên tục quét qua khu rừng, khiến mọi chuyển động đều có nguy cơ bị phát hiện.

Dù vậy, anh vẫn kiên trì dẫn đơn vị đi đúng tuyến đã chọn, từng bước vượt qua các khu vực nguy hiểm.

Đến gần điểm tập kết, một trận phục kích bất ngờ xảy ra ở lối rẽ cuối cùng.

Phúc ở lại phía sau để xác nhận lại hướng rút an toàn, dùng chiếc la bàn nứt để đánh dấu lại phương hướng cuối cùng cho đồng đội.

Nhờ sự bình tĩnh và quyết đoán đó, toàn bộ đơn vị đã rút qua được khu vực nguy hiểm an toàn và giữ được lực lượng cho nhiệm vụ tiếp theo.

Sau trận chiến, người ta tìm thấy chiếc la bàn nứt nằm trong lòng bàn tay người dẫn đường, vẫn mở ra đúng hướng Bắc giữa rừng tối.

Đoàn Văn Phúc đã anh dũng hy sinh trong lúc giữ lại phương hướng cuối cùng cho đơn vị.

Sau ngày đất nước thống nhất, những người lính từng đi qua tuyến đường ấy vẫn nhắc về “chiếc la bàn nứt trong lòng tay người dẫn đường” như một ký ức không thể nào quên.

Họ gọi Phúc là “người giữ hướng đi của cả đơn vị” — bởi giữa bom đạn và rừng sâu, anh đã dùng chính kinh nghiệm và sự kiên định của mình để giữ cho mọi người không lạc lối giữa chiến trường khốc liệt.

Câu chuyện ấy là hình ảnh của thời hoa lửa — nơi mà một chiếc la bàn nhỏ bé cũng có thể giữ vững cả con đường sống của một đội quân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn