Chiếc la bàn quay giữa biển lửa Truông Bồn
Trong những ngày làm nhiệm vụ vận tải qua Truông Bồn, Nghệ An, ông Lê Ngọc Sơn từng cùng đồng đội đối mặt với những trận bom dữ dội nhất của chiến tranh. Giữa khói lửa mịt mù, một chiếc la bàn nhỏ đã giúp cả tổ tìm được đường thoát hiểm. Kỷ niệm ấy theo ông suốt cuộc đời quân ngũ.
Truông Bồn những năm chống Mỹ là tọa độ lửa mà bất cứ người lính nào đi qua cũng không thể quên.
Ông Sơn kể:
“Bom đánh ngày đêm, cây rừng cháy đen, đất đá rung lên như động đất.”
Một đêm năm 1972, đơn vị ông vận chuyển hàng qua tuyến đường này thì bị máy bay địch đánh bất ngờ. Cả khu rừng chìm trong khói bụi.
Trong lúc hỗn loạn, tổ của ông bị lạc khỏi đoàn chính.
Ông kể:
“Đêm tối kín mít, không nhìn thấy gì ngoài ánh pháo sáng.”
May mắn, người tiểu đội trưởng còn giữ chiếc la bàn nhỏ trong túi áo. Nhờ ánh sáng le lói của chiếc đèn pin bọc vải, cả tổ lần theo hướng rừng để thoát khỏi khu vực bom cháy.
Khi ra được bìa rừng an toàn, ai cũng thở phào nhẹ nhõm.
Ông Sơn xúc động nhớ lại:
“Hồi đó cái la bàn nhỏ mà quý như giữ mạng sống.”
Sau chiến tranh, ông vẫn nhớ tiếng kim la bàn khẽ rung giữa biển lửa Truông Bồn — âm thanh nhỏ bé nhưng đầy hy vọng của người lính năm xưa.



