Bài viết

“Chiếc lá cuối cùng”

Quê hương Bích Thủy mùa thu năm 1968 ngập tràn lá vàng rơi. Hậu – một chàng trai 18 tuổi, vừa rời ghế nhà trường đã nhập ngũ. Trước khi đi, mẹ trao cho anh một chiếc lá phong khô, nói: “Đây là chiếc lá cuối cùng của mùa thu năm nay. Con giữ nó như giữ quê hương trong tim.” Trong rừng, Hậu cùng đồng đội nhận nhiệm vụ trinh sát đường tiếp tế của địch. Mỗi bước chân đi qua bãi mìn, mỗi tiếng gió rít qua tán lá, anh đều cảm nhận rõ sự mong manh của cuộc sống. Một ngày, trong khi cứu một đồng đội bị

Quảng Trị02/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Quê hương Bích Thủy mùa thu năm 1968 ngập tràn lá vàng rơi. Hậu – một chàng trai 18 tuổi, vừa rời ghế nhà trường đã nhập ngũ. Trước khi đi, mẹ trao cho anh một chiếc lá phong khô, nói: “Đây là chiếc lá cuối cùng của mùa thu năm nay. Con giữ nó như giữ quê hương trong tim.”

Trong rừng, Hậu cùng đồng đội nhận nhiệm vụ trinh sát đường tiếp tế của địch. Mỗi bước chân đi qua bãi mìn, mỗi tiếng gió rít qua tán lá, anh đều cảm nhận rõ sự mong manh của cuộc sống. Một ngày, trong khi cứu một đồng đội bị thương, Hậu bị kẹt lại dưới tán cây, bom địch nổ gần khiến anh ngã, máu chảy khắp vai áo. Trong khoảnh khắc tưởng chừng như sắp rời khỏi thế gian, Hậu nhớ đến chiếc lá mẹ đã tặng, tưởng tượng nó rơi trên con đường làng, yên bình và sáng đẹp như tình yêu quê hương.

Hậu tự nhủ: “Nếu còn sống, mình sẽ trở về, sẽ kể câu chuyện này cho mọi người nghe…”

Cuối cùng, anh được đồng đội cứu kịp thời. Nhiều năm sau, Hậu trở về làng, cầm chiếc lá phong đã sờn, và kể cho con cháu nghe về những người bạn đã hy sinh, về những ngày hoa lửa mà tuổi trẻ của họ từng trải qua. Mỗi câu chuyện, mỗi chiếc lá đều là minh chứng cho lòng dũng cảm, niềm tin và tình yêu quê hương không bao giờ phai nhạt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
“Chiếc lá cuối cùng” | Câu chuyện thời hoa lửa