Chiếc Lá Ngụy Trang Và Màn Đánh Lừa Tối Thượng
Tôi là lính trinh sát pháo binh. Công việc của chúng tôi là bí mật thâm nhập vào gần vị trí địch để xác định tọa độ và hiệu chỉnh mục tiêu cho pháo binh ta. Sự chính xác của trinh sát là yếu tố sống còn quyết định hiệu quả của pháo kích.
Cuối năm 1953, trong Chiến dịch Tây Bắc, đơn vị tôi được giao nhiệm vụ trinh sát một căn cứ pháo binh lớn của Pháp nằm trên một ngọn đồi trọc. Căn cứ này được bảo vệ bởi một hệ thống lô cốt và dây thép gai dày đặc.
Việc tiếp cận gần mục tiêu là vô cùng nguy hiểm. Địch thường xuyên rải lính bắn tỉa và tổ chức các toán tuần tra để ngăn chặn trinh sát ta.
Tôi và đồng đội được trang bị ống nhòm, la bàn, và một bộ công cụ trinh sát thô sơ. Chúng tôi phải bò qua bãi mìn, bò qua đồi trọc dưới cái nắng gay gắt. Ngụy trang là yếu tố quan trọng nhất.
Sau nhiều giờ bò trườn, đồng đội tôi bị phát hiện và bị thương. Tôi phải ẩn mình vào một bụi cây gần đó, chỉ còn một mình.
Tôi quyết định mạo hiểm: Tiếp cận gần hơn nữa để có được tọa độ chính xác tuyệt đối.
Tôi bò đến sát rào thép gai của căn cứ. Lúc này, tôi không thể dùng bất cứ vật liệu ngụy trang nào khác ngoài những thứ có sẵn xung quanh. Tôi nhặt một cành cây nhỏ có nhiều lá, và một nắm đất khô.
Tôi dùng đất khô bôi lên toàn bộ khuôn mặt và khẩu súng, rồi cố định cành lá đó lên mũ. Điều đặc biệt là, tôi nằm im giữa bãi cỏ cháy khô, chỉ hơi nhô lên một chút, giả vờ như một bụi cây khô nhỏ hoàn toàn vô hại.
Tôi nằm đó suốt 6 tiếng đồng hồ, không dám nhúc nhích. Chỉ cách lính gác Pháp chưa đầy 30 mét. Tôi nghe rõ tiếng chúng nói chuyện, tiếng giày đinh đi lại. Mỗi khi gió thổi, tôi khẽ lắc lư cành lá trên đầu để tạo cảm giác tự nhiên.
Đến khoảng 3 giờ chiều, một tên lính tuần tra đi ngang qua. Hắn thấy tôi, nhưng chỉ nghĩ đó là một bụi cây. Hắn thậm chí còn dừng lại, tiểu tiện ngay gần chỗ tôi nằm, rồi bỏ đi mà không hề nghi ngờ.
Đó là khoảnh khắc căng thẳng tột độ. Tôi đã sử dụng Chiếc Lá Ngụy Trang và sự tĩnh lặng tuyệt đối để tạo ra Màn Đánh Lừa Tối Thượng: biến mình thành một phần của thiên nhiên.
Nhờ sự hy sinh thầm lặng và lòng dũng cảm này, tôi đã hoàn thành việc trinh sát, xác định chính xác tọa độ các khẩu pháo địch.
Ngay đêm hôm đó, pháo binh ta khai hỏa, bắn trúng hầu hết các mục tiêu đã được tôi hiệu chỉnh, gây thiệt hại nặng nề cho căn cứ địch.
Chiến công này đã giúp ta làm chủ tình hình pháo binh ở khu vực, góp phần quan trọng vào thắng lợi chung của chiến dịch. Tôi được phong tặng danh hiệu Anh hùng. Bài học của tôi là: Chiến đấu bằng sự mưu trí, và đôi khi, sự bất động lại là hành động dũng cảm nhất.



