Bài viết

Chiếc Lá Trâm Bầu Dưới Mưa Bom

Câu chuyện kể về tình đồng đội thiêng liêng và sự hy sinh thầm lặng giữa chiến trường Đồng Tháp Mười ác liệt. Giữa làn mưa bom bão đạn, lời hứa năm xưa và kỷ vật nhỏ bé đã trở thành sức mạnh để người lính trẻ vượt qua mọi giới hạn của sự sống và cái chết.

Đồng Tháp03/07/2026Tăng Thị Thanh Trúc (Trường Mầm non Phú Thọ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 4 năm 1968, tại vùng bưng biền Đồng Tháp Mười, chiến dịch diễn ra vô cùng khốc liệt. Tiểu đội trinh sát của bác Lê Văn Hải nhận nhiệm vụ mở đường máu để đưa thương binh rút lui an toàn trước khi trời sáng. Đêm ấy, trăng mờ, pháo sáng từ đồn địch liên tục xé toạc màn đêm.

Trong lúc vượt qua con rạch nhỏ, đồng chí Nguyễn Văn Nam – người bạn thân thiết nhất nhập ngũ cùng đợt với bác Hải – bị mảnh đạn pháo găm thẳng vào bụng. Máu thấm đẫm vạt áo màu cỏ úa. Giữa ranh giới mong manh của sự sống, Nam không kêu đau, chỉ nắm chặt tay bác Hải và thều thào rút từ trong túi áo ra một chiếc lá trâm bầu được ép khô. Nam gửi gắm: "Hải ơi, nếu mình không qua khỏi, cậu hãy mang chiếc lá này về trao lại cho cô giáo Thanh ở quê nhà nhé. Hãy nói mình đã giữ trọn lời hứa năm xưa...".Gạt nước mắt, bác Hải cõng bạn vượt qua làn đạn, băng qua những trảng cỏ ngập nước. Đạn réo bên tai, đất đá tung lên mù mịt. Bằng một ý chí phi thường, bác đã đưa được đồng đội và các thương binh về đến căn cứ an toàn. Tiếc rằng, đồng chí Nam đã trút hơi thở cuối cùng trên tay bác ngay trước rạng đông.Sau ngày đất nước thống nhất, bác Hải đã lặn lội tìm về quê nhà ở bến sông quê, trao lại chiếc lá trâm bầu năm nào cho cô giáo Thanh. Chiếc lá ép khô tuy mỏng manh nhưng ẩn chứa cả một thời hoa lửa oanh liệt, tượng trưng cho tình yêu và lý tưởng bất diệt của thế hệ thanh niên sẵn sàng gửi trọn tuổi xuân cho độc lập, tự do.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn